lịch sử việt nam

Menu:

quân sự việt nam

Trang Thơ Của Thi Sĩ Ngô Minh Hằng

TÂM TÌNH NGƯỜI VONG QUỐC

(Thân mến gởi về quê hương và đồng bào Việt Nam, mọi lứa tuổi, trên toàn thế giới)

Mới hơn ba chục mùa xuân
Mà đau thương đến hai lần mất quê !
Ra đi không hẹn ngày về
Nỗi sầu ly cách tái tê tấc lòng ...
Ai đem Bến Hải một dòng
Cắt làm hai để non sông lệ tràn !?
Năm Tư  máu thịt lìa tan ( 1 )
Xót xa, tôi bỏ xóm làng, tuổi thơ ..
Rồi nhìn Mẹ khóc, tôi mơ
Tuốt gươm chính khí, nối bờ Hiền Lương
Ðể dòng Bến Hải yêu thương
Không còn là mốc chiến trường Bắc - Nam

Hiền Lương chưa giải hờn oan
Sài Gòn giặc lại tham tàn cướp đi !

Bốn vùng ngút lửa âm ti
Ðể trang hùng sử sầu  bi, bẽ bàng !
Bảy Lăm tôi mất Việt Nam !
Vào tay giặc cộng dã man, bạo cuồng
Bỏ quê, tôi vượt đại dương
Giữa bao nhiêu nỗi đoạn trường đầy vơi

Mơ'i hơn ba chục tuổi đời
Mất quê hai lượt, rã rời hồn xuân
Mong đời xuất hiện chính nhân
Trung kiên, vì nước, vì dân, một lòng
Ðem tài chuyển núi dời sông
Ðể đưa dân tộc thoát vòng đau thương
Ðập tan lừa mị thiên đường
Việt Nam, dựng lại quê hương huy hoàng

Ngày mai, dưới bóng Cờ Vàng
Sạch hờn vong quốc, về làng, thăm quê ...

Ngô Minh Hằng

NHẬN THỨC CUỘC ĐỜI

Ngô Minh Hằng

Ta đã thấy cõi đời là hư ảo
Là không không, sắc sắc, lẽ vô thường
Giữa hồng thủy thấy thêm mầm giông bão
Vắng nhân từ, nghèo thông cảm, yêu thương


Ta đã thấy nghĩa đời là nước mắt
Bởi sinh ra đã khóc, chẳng ai cười
Thấy ác độc, thấy thay lòng, đổi mặt
Nên chốn đời mà so’ng bão  trùng khơi


Ta đã thấy lòng đời đầy dối trá
(Vì thế gian nào có phải thế ngay!)
Phản phúc, sân si, gieo tai, ném họa
Giữa ngọt ngào sắc lẻm lưỡi dao phay ...


Trong cõi tạm hỏi chi là vĩnh cửu ?
Có cao sang đừng khinh kẻ thấp hèn
Kẻo đến lúc bể dâu ngày biến đổi
Trả vay đời cần minh bạch trắng đen !


Hãy cảm tạ những lời ngay lẽ thật
Người mách ta điều gai góc lối đời
Đừng tự phụ, khoe mình hay, đẹp nhất
Bởi hơn mình, người hiện hữu khắp nơi !

Ngô Minh Hằng

Kính Mời Quý Độc Giả Ủng Hộ Trang Lịch Sử Việt Nam Chân Thành Cảm Tạ