5.4. Những vi phạm đối với Phật Giáo
5.4.1. Sơ lược về Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất
Trước ngày 30/04/1975 Giáo hội Phật Giáo Việt Nam Thống
Nhất (GHPGVNTN) hoạt động không những về mặt tôn giáo mà còn rất mạnh mẽ về mặt
dân sự. Giáo Hội cho thành lập Trường Đại học, nhà xuất bản, trường trung tiểu
học, cô nhi viện, bệnh xá và các tổ chức thanh thiếu niên Phật tử vv... Tổ chức
Gia đình Phật tử được đặt dưới quyền điều hành của Tổng vụ Thanh niên thuộc
viện Hóa đạo.
Sau khi chiếm trọn miền Nam Việt Nam, nhà nước CSVN khi
ấy với danh hiệu „chính phủ lâm thời Cộng hòa Miền Nam Việt Nam“ tịch thu nhiều
cơ sở của Giáo Hội. Ngay từ cuối năm 1975 đã có những xung đột giữa Giáo hội và
chính quyền, mười hai Phật tử và tăng ni đã tự thiêu ở chùa Dược Sư, Cần Thơ để
phản đối lệnh cấm treo cờ Phật giáo cùng những điều lệ bó buộc khác. Sang tháng
3 năm 1977 khi nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam trưng dụng Cô nhi
viện Quách Thị Trang, Giáo hội Thống nhất phản kháng mạnh mẽ, Phật tử xuống
đường phản đối. Viện Đại học Vạn Hạnh sau đó bị nhà nước buộc phải đóng cửa và
tịch thu. Ban lãnh đạo Giáo hội gửi thư đòi thực thi tự do tôn giáo thì nhà cầm
quyền CSVN phản ứng với lệnh bắt giam sáu thành viên lãnh đạo, trong đó có các
Hòa thượng Thích Huyền Quang, Thích Quảng Độ, và Thích Thiện Minh. Để phản đối
hành động đàn áp này Hoà Thượng Thích Đôn Hậu tuyên bố từ chức đại biểu Quốc
hội và nhận lời thỉnh mời của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất làm Chánh
Thư Ký Viện Tăng Thống.
Đầu năm 1977, Giáo Hội ra Thông Bạch kêu gọi Bảo vệ Chư Tăng Ni, Phật Tử Bảo Vệ Đạo Pháp và Nhân Quyền
ở Việt Nam. Nhà cầm quyền CSVN cho rằng, Hoà Thượng Thích Thiện Minh, Cố Vấn
Ban Chỉ Đạo Viện Hóa Đạo đã chỉ đạo mọi việc nên trục xuất Hoà Thượng ra khỏi
Trung Tâm Quảng Ðức. Ngày 13/4/1978 họ đã bắt
giam Hòa Thượng vào Trại giam số 4 - Phan Đăng Lưu, gần Chợ Bà Chiểu.
Công an cộng sản bắt Hoà Thượng phải cởi
áo tu, Hoà Thượng khẳng khái trả lời rằng: ''Minh xuất gia từ năm 12 tuổi, đã
quen mặc nâu sòng rồi, khó bận thứ khác''. Họ lột hết quần áo, phạt 7 ngày đêm
không áo quần và dùng hình phạt để tra tấn. Cuối cùng họ áp giải Ngài về trại
tù Hàm Tân. Ở trong tù Ngài tiếp tục bị hành hạ, tra tấn và lìa trần ngày 17
tháng 10 năm 1978 trong trại tù. Giáo Hội nghe tin cử một phái đoàn ra Hàm Tân
nhận diện. Thi thể Ngài bọc trong mảnh chiếu, mặt tím bầm. Giáo Hội xin được
đưa về mai táng họ không chấp nhận. Xin đọc một hồi kinh cầu siêu, họ cũng từ
chối.
Trong những ngày 04/11 đến 07/11/1981 một hội nghị đại
biểu thống nhất Phật giáo Việt Nam Ban do đảng, nhà nước CSVN và ban dân vận
Trung ương sắp xếp và tổ chức tại chùa Quán Sứ,
Hà Nội . Hội nghị tập trung 165 tăng ni, cư sĩ Phật giáo tiêu biểu cho 9
tổ chức và hệ phái của Phật giáo trong cả nước. Sau hội nghị này „Giáo Hội Phật
Giáo Việt Nam“ được thành lập, Giáo Hội này là thành viên của Mặt Trận Tổ Quốc
dưới sự lãnh đạo của đảng cộng sản Việt Nam.
Trong cuộc gặp gỡ với phái đoàn Ủy Hội tôn giáo quốc tế
của Hoa Kỳ ngày 23/10/2007 tại Hà Nội, Thứ trưởng Công an CSVN Nguyễn Văn Hưởng
tuyên bố: "Giáo hội Phật giáo Việt Nam là tổ chức Phật giáo chính thức ở
Việt Nam từ năm 1981 nên hoạt động của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất
là bất hợp pháp.“
Ông Ðỗ Trung Hiếu, bí danh Mười Anh, Chính
ủy của Ðoàn công tác thống nhất Phật giáo Việt Nam thuộc Mặt trận Tổ quốc Trung
ương, tức người chiụ trách nhiệm „đảng hoá“ các Giáo Hội Phật Giáo tại Việt Nam
trong đó có Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, là một Giáo Hội lớn nhất và
uy tín nhất khi người cộng sản chiếm miền Nam Việt nam vào năm 1975. Ông Hiếu
đã tiết lộ trong mùa Phật Đản năm 1994 rằng:
"Nội dung đề án là biến hoàn toàn
Phật giáo Việt Nam thành một hội đoàn quần chúng. Còn thấp hơn hội đoàn, vì chỉ
có Tăng, Ni, không có Phật tử ; chỉ có tổ chức bên trên không có tổ chức
bên dưới, tên gọi là Hội Phật giáo Việt Nam (...) Nội dung hoạt động là lo việc
cúng bái chùa chiền, không có hoạt động gì liên quan tới quần chúng và xã hội
(...) Lấy chùa làm cơ sở chứ không phải lấy quần chúng Phật tử làm đơn vị của
tổ chức Giáo hội".
"Thực sự đại biểu là giữa Phật giáo
của ta và Gíao hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất. Ban Vận động Thống nhất Phật
giáo Việt Nam đều là đại biểu dự Ðại hội, trong đó đại biểu của ta đa số. Chín
tổ chức và hệ phái Phật giáo, Gíao hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất là một,
còn lại tám với những danh nghĩa khác nhau, nhưng tất cả đều hoặc là ta hoặc là
chịu sự lãnh đạo của Ðảng".
(...) "Cuộc thống nhất Phật giáo lần
này BÊN NGOÀI DO CÁC HÒA THƯỢNG GÁNH VÁC, NHƯNG BÊN TRONG BÀN TAY ÐẢNG CỘNG SẢN
VIỆT NAM XUYÊN SUỐT QUÁ TRÌNH THỐNG NHẤT ÐỂ NẮM VÀ BIẾN TƯỚNG PHẬT GIÁO VIỆT
NAM TRỞ THÀNH MỘT TỔ CHỨC BÙ NHÌN CỦA ÐẢNG".
Hòa thượng Thích Huyền Quang tiếp nhiệm Di Chúc của Hoà Thượng Thích Đôn Hậu vào năm
1992 làm Xử lý Viện Tăng thống. Sau khi được Suy Tôn làm Đệ tứ Tăng thống vào
năm 2003, Ngài càng phấn đấu nhằm phục hoạt Giáo hội Phật Giáo Việt Nam Thống
nhất nhiều hơn nữa. Ngoài ra Ngài còn đòi hỏi nhà cầm quyền CSVN phải tôn trọng
và thực thi Tự Do Tôn Giáo, Dân Chủ, phải sám hối những sai lầm trước toàn dân
và trả lại Linh Quyền cho người đã chết và Nhân Quyền cho người còn sống.
Giáo hội đòi hỏi quyền Tự Do Tôn Giáo,
Hành Đạo và phục hoạt Giáo Hội không lệ thuộc Mặt Trận Tổ Quốc của Đảng và Nhà
Nước nhưng không được đáp ứng. Điển hình là Tháng Năm 1994 khi Giáo Hội tổ chức
cứu trợ nạn nhân bão lụt miền Tây, chính quyền ra lệnh tịch thâu toàn bộ hàng
cứu trợ và chận bắt phái đoàn gồm 30 tăng ni và 300 Phật tử. Trong vụ này Hòa
thượng Thích Quảng Độ bị kết án năm năm, Thượng tọa Thích Không Tánh, Thích
Nhật Ban và cư sĩ Nhật Thường bị ba đến năm năm tù.
Đức Đệ Tứ Tăng Thống Thích Huyền Quang sau
hơn 27 năm bị chế độ CS tù đày và quản chế, nhân lúc Ngài già yếu (89 tuổi) nhà
cầm quyền CSVN đã cho nhiều viên chức cao cấp như tướng Trần Tư, Thứ trưởng công an Nguyễn Văn
Hưởng đến ép Ngài phải từ bỏ GHPGVNTN để tham gia Giáo Hội Phật Giáo của nhà
Nước nhưng Ngài đã cương quyết khước từ. Ngày 27.5.2008 vì bị yếu tim, dịch
trong phổi nên Ngài phải vào bệnh viện Đa khoa Quy Nhơn. Cho tới ngày xuất
viện, không biết với lý do gì cứ cách khoảng 1,2 ngày họ cho Y tá rút máu Ngài.
Do tình hình chữa trị không mấy thuyên giảm mặc dù được chuyển vào phòng cấp
cứu rất cần khẩn cấp những y sĩ chuyên môn trong một bệnh viện hiện đại mà chỉ
có thể tìm thấy ở Saigon. Đại Lão Hoà Thượng Thích Quảng Độ cùng Chư Tôn Hội
Đồng Lưỡng Viện mong muốn rước Ngài vào bệnh viện Pháp Việt ở Sàigòn chữa trị,
nhưng nhà cầm quyền CSVN không cho, vẫn một mực quản chế Ngài tại bệnh viện Đa
khoa Quy Nhơn. Lúc 15:30 chiều ngày 04.07.2008 nhà
cầm quyền CSVN cho rước Ngài về lại Tu viện Nguyên Thiều nơi Ngài cư trú. Không
đầy 24 tiếng sau, vào lúc 13giờ ngày 05.07.2008 Ngài Viên Tịch.
Hoà Thượng Thích Quảng Độ tiếp nhiệm chúc thư của Đức
Tăng Thống Thích Huyền Quang làm Xử lý Thường vụ Viện Tăng Thống.
5.4.2 Mười trường hợp tiêu biểu đàn áp Giáo Hội Phật Giáo Thống Nhất
Trường hợp 1:
chùa Phước Huệ ở Quảng Trị
Ngày 01/04/2008 hơn 300 công an và chính
quyền tỉnh Quãng Trị bao vây quanh và phá sập cổng chùa chùa Phước Huệ, Quảng
Trị. Nội bất xuất ngoại bất nhập, họ ngang nhiên đè Thầy Từ Giáo xuống giữa
sân, lùa tăng chúng vào trong phòng bóp cổ và dùng dao để khống chế, rồi ngang
nhiên leo tường đột nhập vào phòng ngủ và phòng làm việc của Thầy để lục soát
và lấy đi 83 triệu đồng của đạo hữu cúng dường để làm sân chùa và hồ sen. Lấy
đi 1300 USD của đạo hữu cúng dường làm Tượng Đức Quán Thế Âm trên hồ bán
nguyệt. Uy hiếp các điệu để lấy máy vi tính, điện thoại, máy ảnh và tàn bạo
nhất là đoạt luôn cả tiền ăn của Tăng Chúng do thân mẫu Thầy Từ Giáo cất giử.
Trường hợp 2. Hoà Thượng Thích Không Tánh
Hoà Thượng Thích
Không Tánh là Tổng Vụ Trưởng Tổng Vụ Từ Thiện Xã Hội của GHPGVNTN đã ra Hà Nội
ngày 23/8/2007
nhằm cứu trợ những Dân oan khiếu kiện đang bị thiếu thốn lương thực
nhưng đã bị công an Hà Nội ngăn cản công cuộc cứu trợ và bắt Ngài
khi Hoà Thượng đang phát tiền cứu trợ cho Dân Oan tại Hà Nội.
Theo tường thuật của Hoà Thượng Thích
Không Tánh khi Ngài đang khởi sự phát những xuất tiền cho tập thể Dân oan khiếu
kiện tại số 110 đường Cầu Giấy nơi đặt Trụ sở Tiếp Dân của chính phủ, thì công
an tràn ngập dày đặc vây bắt. Công an bẻ quặt hai cánh tay Hoà Thượng, giật các
phong bì chứa tiền phân phát và dùng vũ lực bắt đi như bắt tội nhân hình sự.
Hai ba công an kẻ nắm áo, kẻ nách tay, kẻ giật đứt xâu chuỗi bồ đề đeo trên cổ
đẩy vào đồn Công an trước trụ sở Tiếp Dân. Tại đây chờ đợi chừng nửa giờ, thì
có xe bít bùng đến chở đi, hai công an ngồi kèm sát hai bên.
Họ
mang Hoà Thượng về căn nhà số 1/34 đường Âu Cơ. Tại đây dẫn Hoà Thượng lên lầu
2. Ba cán bộ Công an, tên Minh, Trung và Vệ, bắt đầu làm việc hỏi cung. Nhưng
Hoà Thượng Thích Không Tánh phản đối, đòi hỏi lý do bắt giữ mà không có giấy
phép, không lý do. Hoà Thượng nói "Tôi thừa lệnh Hòa thượng Viện trưởng
Thích Quảng Độ ra đây cứu trợ đồng bào gặp khó khăn thiếu thốn vì ăn chực nằm
chờ khiếu kiện. Giáo hội chúng tôi chỉ công khai làm việc từ thiện xã hội,
không có gì phạm pháp. Sao lại ngăn cấm tôi, lại còn cưỡng bức bắt giam phi
pháp ?"
Sau cuộc thẩm vấn trên thượng tướng Nguyễn
Văn Hưởng, Thứ trưởng Công an vào gặp Hoà Thượng. Trong hơn một giờ đồng hồ,
ông ta dùng những lời lẽ khiếm nhã vu khống Hòa thượng Thích Quảng Độ, Viện
trưởng Viện Hóa Đạo, và phát ngôn nhân của Viện Hóa Đạo là ông Võ Văn Ái, vu
khống Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (GHPGVNTN) "âm mưu lật đổ
chính quyền theo lệnh ngoại bang".
Ngày 24/08/2008 Hoà Thượng Thích Không
Tánh bị áp tải về lại Sàigòn.
Trường hợp 3: Chiến dịch mạ lỵ Hoà thượng Thích Quảng Độ trên báo chí , hệ
thống truyền hình, truyền thanh trong tháng 8 năm 2007
Từ ngày 24.08.2007 đến cuối tháng 8.2007
các đài phát thanh và các báo Nhân Dân, Quân đội Nhân dân, Hà Nội Mới, Công an
Nhân dân, Thanh Niên, Lao Động, Tuổi Trẻ, v.v... đã đăng một loạt bài vu cáo
Hòa thượng Thích Quảng Độ và GHPGVNTN
„nhận
tiền nước ngoài, mua chuộc, kích động bọn xấu, bọn tay chân các thế lực thù
địch nước ngoài, biểu tình chống phá nhà nước...“.

Hoà Thượng Thich Quang Do bị công
an bắt giam. Hình ảnh:
IBIB