nguồn: Việt Nam thư quán
...
ĐÊM NGUYÊN TIÊU
...
Nhà Diên Thành hầu đã nức tiếng giầu có ở kinh
thành. Nhưng lòng người tham không đáy. Mùa xuân năm ngoái, ông đã cho
quan hầu đày tớ chăng dây cướp trắng hơn hai trăm mẫu ruộng của dân
phía bắc hồ Dâm Đàm. Trong số đó có ruộng đất của nhiều nhà chùa mới
khai phá. Dân mất ruộng kéo nhau lên huyện, phủ...đưa đơn kiện. Nhưng
Diên Thành hầu quyền thế nghiêng trời. Đám dân đen không những ra về
tay trắng mà trên lưng còn lằn vết đòn roi vì tội mưu toan lấn chiếm,
ruộng đất của triều đình đã ân ban cho hoàng thân quốc thích. Là quan
Tăng đô án của triều đình, cha Từ Lộ đã đến từng chùa chiền, làng xóm
trong vùng để thu thập chứng cứ. Những lá đơn của ông vẫn nối nhau gửi
đến Đô hộ phủ ngục tụng để mong có ngày rõ được trắng đen. Diên Thành
hầu đâu có dễ bỏ qua cho kẻ dám vuốt râu hùm. Mối hiềm thù càng như dầu
đổ vào lửa, khi nhan sắc Nhuệ Anh đã tình cờ lọt vào mắt công tử Lý
Câu trong một lần đi lễ chùa. Từ đó Lý Câu như bị thiêu đốt. Trái với
thói quen bợm bãi của những cuộc trăng gió rải rác khắp kẻ chợ cùng quê,
lần này Lý Câu vật vã hối thúc cha mẹ đến hỏi Nhuệ Anh về làm vợ. Lời
cầu hôn của cậu quí tử con nhà quyền thế bậc nhất kinh thành đã bị
khước từ....
Tràng cười khả ố của Lý Câu vụt tắt khi nhìn
thấy ánh mắt bừng bừng nộ khí của Từ Lộ đang quắc lên nhìn thẳng vào
hắn. Bàn tay Từ Lộ nắm chặt lấy cây sáo trúc vung lên. Ánh mắt giận dữ
và chùm tua đỏ buộc trên đuôi sáo trúc khiến cặp ngựa ô đột nhiên hoảng
hốt. Lại đúng lúc gã đánh xe ngẩn ngơ ngắm vẻ đẹp khác đời của Nhuệ
Anh mà lơi lỏng tay cương. Đôi ngựa dựng ngược bờm, tung vó hí lên một
hồi dài và hất công tử Lý Câu ngã sóng soài trên cầu Tây Dương. Chiếc áo
cừu màu đỏ bảnh bao bết đất.
Nhuệ Anh quên cả giữ ý bật cười khanh khách. Lý
Câu vừa đau vừa bẽ mặt, không biết trút nỗi nhục vào đâu, liền vung
roi da quật túi bụi lên lưng, lên mặt người đánh xe. Lưng áo người đánh
xe rách toạc, máu chảy ròng ròng từ trên mặt xuống cổ ướt đẫm mà vẫn
phải nén đau không dám ta thán một lời, quì xuống khom lưng cho Lý Câu
giẫm lên vai mà bước vào xe. Trước khi ra roi cho ngựa phi, Lý Câu còn
quay lại, gầm lên với Từ Lộ :
- Thằng tiểu đô án hèn mọn kia! Hãy nhớ lấy đêm
Nguyên tiêu này. Nếu mày muốn giữ lấy cái mạng sống hèn mọn thì hãy
lập tức rời xa tiểu thư. Nàng là của ta. Quên điều đó thì chớ trách cha
con ta xử ác !
Và hắn ngoái sang, đánh mắt, cố nở một nụ cười tươi tỉnh với Nhuệ Anh :
- Xin nàng đừng quên. Tết Thanh minh sắp tới, nàng sẽ nằm trên giường cưới của ta !
Cỗ xe ngựa phóng vụt đi dưới sức nặng của chiếc roi da.
Từ Lộ nhìn chiếc đèn lồng Mỹ nhân với bao nhiêu
công phu và tấm tình nâng niu gửi gắm của chàng bây giờ tả tơi dưới vó
ngựa. Chàng giận bầm gan tím ruột, nộ khí xung thiên đuổi theo bóng
ngựa.
Vừa chạy được mấy bước thì nghe tiếng chân người thình thịch phía sau và tiếng gọi giật hốt hoảng :
- Thưa công tử! Công tử! ...Mời cậu mau mau về nhà. Có sự biến....
Từ Lộ khựng lại. Nhìn nét mặt hớt hải của tên gia nhân, chàng chợt nhớ hôm nay cha về muộn.
Từ Lộ cúi đầu bái biệt Nhuệ Anh. Nàng cũng đang tái mặt vì lo lắng, hỏi dồn tên gia nhân:
- Có việc gì vậy? Sao không mau mau nói ra?
Nhìn nét mặt tái nhợt của tên gia nhân, Từ Lộ
linh cảm thấy một điều gì khủng khiếp đã xẩy ra. Ngực chàng thắt lại.
Chàng ngắt lời tên gia nhân đang mắt tròn mắt dẹt định kể lể, quay sang
an ủi Nhuệ Anh:
- Xin nàng đừng bận tâm. Ta về nhà xem có sự gì
rồi sẽ nhanh chóng tin lại cho nàng ngay...Hãy tha thứ cho ta đêm nay,
tài hèn sức mọm không kịp cấm cản kẻ vô hạnh . Xin nàng hãy để ngoài
tai những lời sằng bậy của kẻ đó. Dù thế nào đi nữa, Từ Lộ này chỉ mong
nàng hiểu cho rằng, nàng là nhụy hoa, mà ta là chiếc đài hoa, suốt
kiếp này ta sống chỉ để nâng niu cho cánh hoa được vươn nở dưới ánh mặt
trời...
Từ Lộ cùng tên gia nhân tiễn Nhuệ Anh và người tớ gái qua bên
kia cầu, đến cổng nhà nàng rồi quay người rảo bước. Nước mắt lưng
tròng, Nhuệ Anh cùng người tớ gái lặng đứng trông theo với chiếc đèn
lồng Tiêu tương đang lẻ loi hắt sáng.
Đêm hội đèn Quảng Chiếu vẫn toả ánh sáng huy hoàng. Văng vẳng lúc gần lúc xa tiếng ai hát như giễu cợt :
…… Ngưỡng u nhược nhi lưu phán
Phủ quế chi dĩ ngưng vọng
Tương tri linh hề thử ngộ
Thuyên hà vi hề độc vãn (*)…….
x x x
Vừa đặt chân đến trước cổng, Từ Lộ đã nghe tiếng than khóc vẳng ra
từ trong nhà. Đám tớ trai tớ gái nhốn nháo đi lại. Mười sáu chiếc đèn
lồng đã bị thổi tắt từ khi nào, chỉ còn một chiếc lớn nhất ở giữa nhà
soi gương mặt đau khổ như ngây dại, chứa chan nước mắt của mẹ chàng. Bà
tựa lưng vào người hầu gái. Chị người hầu lớn tuổi đang vuốt ngực cho
bà, cố sức khuyên giải bằng cái giọng khàn khàn cũng ướt đẫm nước mắt.
Trước mặt bà, một trong bốn tên lính hầu đã đi
theo cha chàng sáng nay đang quì sụp. Aó quần tả tơi, một vệt máu chảy
từ trán xuống cẳm đã khô bết lại thành một vệt đen sẫm như nhát chém
chia khuôn mặt anh ta ra thành hai nửa . Tên lính không ngớt đập đầu
xuống đất :
- Xin phu nhân cứ trừng phạt con cho đỡ đau lòng...
Từ Lộ vội chạy vào nhà, nắm lấy vai tên lính mà lắc, hỏi dồn ;
- Có việc gì vậy....Cha ta đâu ?
Mẹ chàng từ nãy giờ đã kiệt sức, bây giờ bỗng oà lên nức nở :
- Từ Lộ...con. Mau đi tìm cha.. Mẹ chết mất...!
Từ Lộ nhìn khắp nhà. Cái không khí rạng rỡ ban
tối của đêm hội hoa đăng biến đâu mất. Trong nhà chỉ còn trĩu nặng mùi
trầm đang toả ra từ chiếc lư bạc. Gió lạnh rú từng hồi ngoài kia, lay
lay những ngọn khoái trầm như bàn tay ai đang khắc khoải vẫy gọi...
Như trong cơn mê, chàng nghe những lời kể dài
dòng tiếng nọ lấp tiếng kia của tên lính hầu. Nhưng chàng cũng đủ hiểu
là Từ Vinh cha chàng và bốn tên lính hầu cận vào kinh, khi về đến gần
Trúc Sơn bỗng bị một toán người bịt mặt cầm gươm đao xông ra chặn
đường. Bốn người lính chưa kịp trở tay thì ba người đã bị chém gục. Cha
chàng ra sức chống trả. Thường nhật, vũ dũng của quan Tăng đô án đã
vào hàng cao thủ. Trong kinh thành không mấy kẻ địch nổi. Nhưng lần này,
chỉ sau mấy hiệp đấu, Từ Vinh đã thét lên một tiếng tay ôm trán lăn
lộn trên mặt đất. Hai con ngươi lòi khỏi tròng rồi tắt thở. Người lính
hầu còn lại cố sức lao vào cứu chủ thì bị thêm một nhát chém vào mặt.
Khi tỉnh dậy không thấy thi thể quan Đô án và ba tên lính hầu đâu nữa.
Từ Lộ dặn người nhà cố chăm sóc an ủi mẹ chàng cho chu đáo, rồi
lập tức sai thắng ngựa. Chàng cùng tên bảy tên gia nhân tốc lực phóng
đến Trúc Sơn. Đám người xem hội hoa đăng vẫn trùng trùng trẩy về phía
kinh thành. Bây giờ, những ánh đèn rực rỡ, quần áo lộng lẫy và tiếng
cười nói như những mũi dao thọc vào trái tim đau đớn của chàng.
Đến chân núi Trúc, Từ sai gia nhân đốt đuốc.
Bảy bó đuốc thắp lên rực sáng, soi tỏ cả từng bụi cây rậm. Chàng và đám
gia nhân quần nát cả một vùng, vạch từng gốc cây từng ngọn cỏ để tìm
cha. Tìm đến lúc trời gần sáng vẫn không thấy thi thể của Từ Vinh và ba
tên lính hầu.
Loang lổ trên mặt đất những vũng máu đã khô
cứng. Tiếng những con chim lợn ăn đêm đến hồi về tổ cất lên từng hồi
não nuột. Tiếng chuông chùa Phổ Am vẫn thong thả ngân vang báo đã qua
giờ sửu sang giờ dần. Trời rạng sáng. Từ Lộ cùng đám gia nhân mệt nhoài
bơ phờ trở về. Nước mắt đã khô hoen trên má chàng trai.
Đứng trước bàn thờ, Từ Lộ đốt ba nén hương. Chàng quì xuống dập đầu khấn cha, những tiếng khô khốc bật ra từ cổ họng :
- Lạy cha...Hồn cha có thiêng xin ứng nghiệm.
Xin cha hiển linh chỉ cho con trai cha biết mặt biết tên kẻ lòng lang
dạ sói. Con xin nguyện bỏ hết đèn sách công danh sự nghiệp, nếm mật nằm
gai để trả thù này....
Một cơn gió lạ lạnh buốt thổi thốc vào nhà. Từ
Lộ sởn da gà. Ba nén hương vừa thắp bỗng bùng cháy như ba cây đuốc nhỏ.
Chiếc lư trầm cổ kính thoắt đen xám lại như một lời nguyền.
Mọi người trong nhà rởn tóc gáy.
Trời sáng hẳn. Những tia nắng đầu tiên của một
ngày xuyên qua ánh vàng vọt của những cây đèn lồng cuối cùng còn lại
trong kinh thành. Từ Lộ đứng lên. Mẹ chàng nhợt nhạt nằm thở thoi thóp
trên giường. Người thầy thuốc giỏi nhất kinh thành đã được mời đến.

