nguồn: Việt Nam thư quán
...
Quan thủ lễ khúm núm :
- Bẩm, không đời nào, thưa quan
Thái bảo ! Bốn mươi chín tay đao thành thục nhất mỗi tay từng hành
quyết không dưới năm mươi tử tù. Lại từng được đích mục sở thị giàn
chôn sống thị nữ trong đám táng ỷ Lan Linh nhân Hoàng thái hậu.
- Cẩn thận. Có bề gì, hãy trông chừng cái đầu của ngươi đó!
Quan thủ lễ ngập ngừng, đưa mắt cầu cứu Thần Tông:
- Dạ! Kẻ bất tài này không dám sơ suất...Nhưng bẩm...còn có điều không thể không nói ra!
Thái bảo Lý Trác trừng mắt:
- Công việc đang cấp cấp. Giờ
đưa các cung nữ dâng lên đức tiên hoàng đã điểm. Sao không đi ngay lo
việc, còn đứng đó huyên thuyên lắm lời?
Mặt viên thủ lễ biến sắc, nhưng vẫn cố nán lại, quỳ rạp xuống:
- Muôn tâu bệ hạ ! Bẩm quan Thái bảo. Xin cho kẻ hèn này tâu xin một lời trước khi đi làm phận sự, không dám trễ nải!
Lý Trác lại trừng mắt. Nhưng Thần Tông đã dịu nét mặt:
- Quan Thái bảo! Đừng doạ nạt người ta quá. Nhà ngươi cứ nói!
Lý Trác hậm hực im lặng. Thủ lễ tâu:
- Muôn tâu! Từ Phù Thánh Linh
Nhân Hoàng Thái hậu (5), noi theo các phép tắc đời Tần Thuỷ Hoàng
phương bắc, mà trăng trối trước khi chết rằng, nhất thiết phải chôn
sống ba người hầu gái để đi theo hầu hạ Thái hậu. Vì thế, mùa thu tháng
bẩy ngày hai mươi nhăm, Hội Tường Đại Khánh năm thứ tám (6), ba cung nữ
đã bị chôn sống theo lễ hoả táng của Thái hậu trên đảo Âm Hồn này. Từ
đó đến nay, ngày nào cũng vậy, vào chính ngọ, dân trong vùng cứ ngửi
thấy mùi thịt người cháy và tiếng kêu khóc nghẹn ngào của đàn bà vọng
lên từ dưới đất...
Thần Tông rùng mình so vai. Lý Trác mắt đã nảy lửa, chằm chằm nhìn vào cái cổ đang phập phồng lên xuống của quan thủ lễ.
Làm như không biết đến cử chỉ của quan Thái bảo, viên thủ lễ cố nói gấp gáp :
- Muôn tâu ! Vì thế, thiên hạ có lời đồn, vì có việc chôn sống ba cung nữ mà đức tiên hoàng cũng phần nào bị tổn thọ...
Lý Trác đập tay, thét:
- Loạn ngôn ! Đức Tiên đế ta
thọ sáu mươi ba tuổi, ở ngôi năm mươi sáu năm. Xưa nay chưa từng có vị
hoàng đế nào được phúc lộc thọ dồi dào như vậy!
- Dạ bẩm ! Quan Thái bảo dạy
thế thật thông thái như thần. Nhưng năm Long Chương Thiên Tự thứ nhất
(7), ngày hai mươi lăm tháng giêng, tiên hoàng hạ sinh, tuổi Ngọ, ngay
ngày hôm sau đã được lập làm Hoàng thái tử. Lúc đó, Nguyên phi ỷ Lan đã
cho vời quan chiêm tinh, thái bốc vào triều, lập lá số, gieo quẻ bói
cỏ thi và mai rùa. Tất cả các quan chiêm tinh, thái bốc đều quì tâu lên
rằng đức tiên hoàng thọ ít nhất là bảy mươi ba tuổi !
Thần Tông lại rùng mình lần nữa, càng chăm chăm nghe quan thủ lễ tâu bày.
Viên thủ lễ tiếp lời:
- Bởi thế, hạ thần này, dẫu ngu
tối, nhưng cũng mạo muội xin được tâu với hoàng thượng và quan Thái
bảo... Phải tính đến cái phúc cái hoạ sau này. Phải lấy thọ mệnh của
đức quân vương làm điều trọng.....
Quan thủ lễ chưa dứt lời, Thần Tông giẫy nẩy như một đứa trẻ:
- Trẫm không muốn chết! Trẫm cũng không cho bất kỳ ai chết!
Thái bảo Lý Trác mím môi suy tính, rồi bất đắc dĩ cất giọng dỗ dành ngài ngự :
- Tâu bệ hạ! Bệ hạ nối nghiệp
tiên vương, cai trị giang sơn xã tắc. Thiên hạ là trong tay bệ hạ. Đức
quân vương có ân, có uy. Ân có thể khiếm khuyết, nhưng uy thì phải ngùn
ngụt như hoả diệm sơn mới mong thiên hạ khiếp phục mà phải chầu hầu,
đặng trấn áp giặc dữ can qua. Bẩm ! Việc thiêu cung nữ là theo lời trăng
trối của đức tiên hoàng. Nếu ta không noi theo, thiên hạ chê trách.
Tiên hoàng ở chốn Niết Bàn chăn đơn gối chiếc, lẽ nào bệ hạ đành lòng?
Bệ hạ đừng nghe lời sàm tấu của kẻ vì hèn nhát mà sinh cuồng ngôn kia !
Thần Tông chưa kịp nói gì, Lý Trác đã xỉa tay trỏ thẳng mặt quan thủ lễ:
- Chỗ của nhà ngươi là ở giàn
thiêu, không phải ở đây làm rối lòng hoàng thượng. Sơ suất, đầu nhà
ngươi sẽ bêu mãi trên cọc ở đảo Âm Hồn.
Quan thủ lễ mặt xanh lét như tàu lá, bước giật lùi rồi vừa đi vừa chạy về phía đảo Âm hồn.
x x x
... Nếu con đến núi dao
Núi dao liền sụp đổ
Nếu con đến nước, lửa,
Nước lửa liền khô tắt
Nếu con đến địa ngục
Địa ngục liền trống không...
Những lời kinh đã dồn dập
chuyển sang giọng đưa linh. Những linh hồn dường như đã chơi vơi ra
ngoài thân xác, nửa nổi nửa chìm trong ngoài địa ngục.
Trong nhịp khục khặc của bánh
xe gỗ nghiến trên đường đất đỏ, vẻ đẹp u ám của những cung nữ và những
khuôn mặt đợi giờ chết của họ rực lên trong tang tóc như những ngọn nến
cháy lần cuối giữa buổi bình minh ma quái mà mặt trời vừa ló rạng với
những tia nắng đầu tiên như phun máu.
Đường từ kinh đô lên Na Ngạn
chưa đầy năm mươi dặm nhưng cũng quá xa với bước chân người và vành xe
trâu. Dường như đã quá nhiều mồ hôi và nước mắt rỏ ướt con đường đến
đảo Âm Hồn. Nhờ sự đôn đốc không mệt mỏi bằng roi và gậy của quan Thái
bảo Lý Trác cùng chư vệ tướng quân, lúc gần trưa thì đám rước cũng đã
tới.
Chờ sẵn đám rước và đoàn xa giá
là rừng người và cờ xí quây quanh một chiếc nhà táng. Kiệu vàng vừa
dừng lại, rừng người rền vang tiếng khóc. Tiếng khóc ruột rà của thân
nhân chín mươi chín cung nữ. Họ được hưởng ân sủng của đức vua. Họ được
phép tới tận đây, hưởng vinh hạnh thấy tận mắt con em của mình trong
những giây phút cuối cùng trước khi bước lên giàn thiêu tới cõi cực lạc
hầu hạ đức Tiên đế.
Thái bảo khu mật sứ Lý Trác
hoảng hốt thét : "Hoàng đế giá lâm !...Phủ phục!". Tiếng người khóc
càng lớn. Như có một cơn bão sàn sạt đổ tới, những chiếc đầu rạp sát
đất, giấu mặt giữa hai khuỷu tay. Thần Tông vướng víu ngượng nghịu
trong bộ ngự bào quá nặng nề, không để cho các quan hộ giá dìu đỡ đã
vén áo nhẩy tót từ trên kiệu xuống. Bàn chân nhỏ nhắn vướng vào vạt áo
bào khiến ngài vấp ngã.
Chỉ kịp thấy ánh mắt Lý Trác
quắc lên, ngự lâm quân đã lôi xềnh xệch một kẻ bạo gan vừa bưng mặt
cười khúc khích. Nghe vọng lại trên đám người một tiếng rú tắc nghẹn.
Đầu kẻ khi quân lìa cổ. Và giây lát đã trừng trừng đôi mắt trắng dại
trên đầu cọc cắm bên lối đi.

