Trong trận đánh Pleime, Đại Tá Hiếu điểm rõ các vị trí địch đến độ khiến địch
"kết luận là chỉ có thể là gián điệp trà trộn trong bộ đội
cung cấp cho các lực lượng của ta vị trí và di chuyển của
các phần tử trung đoàn".
Tướng Hiếu rất thành thuộc trong việc xử dụng thiết giáp ở cấp trung đoàn (Pleime 1965), cấp sư đoàn (Toàn Thắng 8/B/5) và cấp quân đoàn (Đức Huệ/Svay Riêng).
Theo Đại Tá John Hayes:
Từ khi Thiếu Tướng Nguyễn Văn Hiếu
nắm quyền chỉ huy, Sư Đoàn đã khởi công chương trình đưa chiến tranh
đến địch. Sáng kiến này là một yếu tố trọng yếu mà Sư Đoàn đã thiếu sót
trước đây. Việc xử dụng Trung Đoàn Thiết Kỵ trong vai trò tấn công là
một thay đổi lớn lao với sứ mạng "Ngự Lâm Lính Kiểng" trước đây.
Ngoài ra, Tướng Hiếu còn tỏ ra là biết dùng thiết giáp hơn là một tướng thiết giáp chuyên nghiệp:
Trong hầu hết các trường hợp,
bộ binh tháp tùng bảo vệ các đoàn quân chiến xa là điều đòi
buộc. Trái lại, trận Pleime là một trường hợp cổ điển trong
đó các phần tử bộ binh phương hại nhiều đến tính di động và
khả năng của các chiến xa. Vì lẽ đó, các đại đội trưởng
thiết giáp không nên bám quá khư khư vào các nguyên tắc bài
bản và tốt hơn là bạo dạn phơi trần ra thay vì giới hạn tính
di động của mình với một bộ binh tháp tùng sát bên bảo vệ.
Điều này sẽ không những tạo tự do hành động mà còn biện minh
cho khả năng tự vệ trong trường hợp bị tập kích bất ngờ.
Tướng Hiếu cũng sành sõi trong việc
xử dụng pháo binh trong mọi trận đánh. Ngoài ra, Tướng Hiếu
còn chứng tỏ là một sĩ quan pháo binh thượng thặng khi biết ứng phó với pháo binh địch:
Ngày 3 tháng Giêng năm 1975, Thiếu
Tướng Nguyễn Văn Hiếu, tư lệnh phó Vùng 3 Chiến Thuật, chỉ
huy hành quân, phân tích các hoạt động quân sự của Việt Cộng
và Bắc Quân (VC/BQ) từ ngày 6 tháng Chạp và thảo luận các ý
đồ của Cộng Sản. Trong Tỉnh Tây Ninh, các lực lượng VC/BQ thất
bại trong nỗ lực hoàn thành các mục tiêu tấn chiếm các tiền
đồn tại Núi Bà Đen và Suối Đá (XT335576) phía đông bắc Thành
Phố Tây Ninh vì sau khi pháo binh của QLVNCH lúc đầu bị hỏa
lực phản pháo VC/BQ hủy diệt, QLVNCH đã có thể đem thêm pháo
binh vào chống cự lại lực lượng tấn công của địch. Trung Đoàn
205 VC/BQ Biệt Lập thiệt hại khoảng một phần ba quân số, trong
khi Trung Đoàn 101 VC/BQ hứng chịu khoảng 100 thương vong. Các
chiến thuật VC/BQ là hủy diệt pháo binh QLVNCH với hỏa lực
phản pháo dựa trên tình báo của các vị trí đại pháo howitzer
và rồi xử dụng pháo tập vào lực lượng trú phòng. Trong
trận đánh tại Suối Đá, các lực lượng QLVNCH đã có thể đem
thêm các ổ pháo tới tầm bắn của các lực lượng tấn công mà
các đơn vị VC/BQ không tài nào tìm thấy để hủy diệt. Theo
Tướng Hiếu, nguồn tình báo cho thấy là hai Trung Đoàn VC/BQ sẽ
tấn công lại trong Tỉnh Tây Ninh và xử dụng thêm các ổ pháo
binh để triệt hủy pháo binh QLVNCH.
Một nét đặc thù của chiến tướng
Hiếu khi điều binh là không trực tiếp áp đặt lệnh lạc mà là
điều khiển êm xuôi đến độ các sĩ quan thừa hành lệnh cứ ngỡ
là họ hoàn toàn chủ động, như trong trường hợp của Tướng
Kinnard trong chiến dịch Pleime/Pleiku và Tướng Trần Quang Khôi trong mặt trận Đức Huệ/Svay Riêng. Và Tướng Schwarzkopf xác tín
là Đại Tá Ngô Quang Trưởng hoàn toàn chủ động trong cuộc
hành quân Thần Phong 7. Tướng Hiếu tiết lộ biệt tài này của
mình như sau trong cuộc hành quân Thần Phong 1:
"Các chiến đoàn được kiểm soát chặt chẽ trong tiến trình của họ. Họ
hoàn toàn tự do hành động, nhưng kế hoạch của Quân Đoàn II đã buộc họ
phải chiếm cứ các cao điểm dọc theo quốc lộ và di chuyển từng đợt nhảy
vọt". Tướng Hiếu ra lệnh chỉ huy theo phong cách êm ả của một
tham mưu trưởng chuyên nghiệp, chứ không theo phong cách sô bồ
của một tướng trận mạc, nghĩa là biết đặt các con cờ đúng
vị trí và khả năng trong bàn cờ chiến trận của mình nên các
con cờ thi hành nhiệm vụ cách đương niên, chứ không cần phải
đốc thúc xô đẩy khi họ bị đặt trong một tư thế vụng về và
quá khả năng.
Một nét đặc thù khác của chiến
tướng Hiếu là biết xử dụng mọi con cờ, từ tướng sĩ tượng
(Việt lẫn Mỹ), xe pháo mã (Dù, TQLC, BĐQ) chí đến các con tốt
(ĐPQ, NQ). Tướng Hiếu bình phẩm
là Tướng Dư Quốc Đống, gốc Dù, không quen dùng địa phương quân:
"Trung Tướng Tư Lệnh QĐIII Dư Quốc Đống không có kinh nghiệm
chỉ huy các lực lượng địa phương quân nhưng ông đang học hỏi
rất nhanh." Tướng Abrams cũng chê Tướng Đỗ Cao Trí
theo chiều hướng đó: "Ông là một chiến thuật gia giỏi, tuy nhiên
tôi đã chỉ cho tổng thống thấy là, tuy tôi thán phục chiến thuật Tướng
Tri, thật sự Tướng Trí chiến đấu tại Quân Đoàn III với lính dù, thủy
quân lục chiến, và biệt động quân, và không làm gì để cải tiến mức
chiến đấu của --. " Còn Tướng Ngô Quang Trưởng thì bị Chuẩn
Tướng Trần Đình Thọ, Phụ Tá Tham Mưu Trưởng G3, chê bai
là chỉ giữ được Vùng 1 Chiến Thuật với Dù và Thủy Quân Lục
Chiến: "Bộ Tham Mưu đã làm hết sức mình. Mỗi khi có phương tiện, là
Quân Đoàn 1/Quân Khu 1 được ưu tiên yểm trợ. Cả hai Sư Đoàn Dù và Sư
Đoàn Thủy Quân Lục Chiến, hai lực lượng trừ bị, đều được tăng phái cho
Quân Đoàn 1. Ngay sau khi đã đạt được mục tiêu, Tướng Trưởng dùng họ
như lính địa phương thay vì gửi trả lại Tổng Tham Mưu để điều quân cho
các vùng khác."
Nhà văn Phan Nhật Nam viết:
Nắm quyền tư lệnh sư đoàn từ giữa năm
(tháng 6, 1966), cuối năm (tháng 11), vị tân tư lệnh đã tạo dựng ngay
một chiến thắng vẻ vang dưới chân Đèo Phù Cũ (Quận Phù Mỹ). Lúc ấy,
chúng tôi, đơn vị tăng phái (Chiến Đoàn 3 Nhảy Dù – Pnn) làm thành phần
chận địch đóng trên núi, chứng kiến đơn vị bạn (Trung Đoàn 42/ Sư
Đoàn22Bộ Binh) hợp cùng chi đoàn thiết vận xa M113 lùa địch từ Quốc Lộ I
vào núi. Trận chiến hào hùng như một đoạn phim tài liệu lịch sử kỳ Đệ
Nhị Thế Chiến - Các chiến sĩ bộ binh tùng thiết với thiết vận xa M113
theo đội hình hàng ngang, ào ạt tiến tới sau một đợt tác xạ, mạnh mẽ uy
vũ như những hiệp sĩ thời trung cổ xung trận. Chiến Đoàn Trưởng Nhảy
Dù, Trung Tá Nguyễn Khoa Nam đứng trên sườn núi chong ống nhòm quan sát
trận địa dẫu là người kín đáo, phải nói nên lời thán phục: “Đại Tá
Hiếu điều quân như một “ông thiết giáp” nhà nghề, và lính Sư Đoàn 22
đánh đẹp đâu thua lính mình”- Lời ngợi ca chân thật giữa những người
chiến đấu nơi trận tiền.
Kết Luận
Tướng Hiếu quả thật là một viên
ngọc quân sự ẩn tàng bấy lâu nay. Đã đến lúc Tướng Hiếu được
nhìn nhận là một chiến tướng hiếm có trong cuộc chiến Việt
Nam, một thiên tài quân sự ít có ai sánh bì.
Nguyễn Văn Tín
Ngày 27 tháng 12 năm 2010
Tướng Hiếu, Một Thiên Tài Quân Sự?
Các Tướng Lãnh QLVNCH
generalhieu