Một trong những phòng tuyến xa bảo
vệ Thiên Trường (Nam Định nơi đặt triều
đình tạm của ta) là bãi Tha-Mạc (tức sông Thiên-Mạc ở
bên sông Cái thuộc Hưng-Yên. An-Nam Chí-Lược gọi là ải
Thiên-Hán), vị tướng trấn thủ phòng tuyến này là
Bảo-Nghĩa-Hầu Trần Bình Trọng. Ngày 21 (nhâm thìn) tháng
giêng năm Ất Dậu (1285) quân ta chạm địch ở
bãi Tha Mạc trong nỗ lực ngăn chận sự tiến quân của
chúng làm phòng tuyến xa cho Thiên Trường. Cũng cần
biết thêm về Bảo-Nghĩa-Vương Trần Bình Trọng thuộc
dòng dõi vua Lê Đại Hành, là người chồng sau của công
chúa Thụy Bảo, có thân phụ làm quan trong đời vua Trần
Thái Tông. Ông được triều đình cho phép mang
họ Trần. Trong trận giao tranh với địch quân ở bãi
Tha-Mạc (hay Đà-Mạc nay là bãi Mạn Trù theo Toàn Thư
tức hạ lưu sông Phú Lương ở tại bãi Mạn Trù của huyện
Đông Yên vùng tỉnh Hưng-Yên) quân Nguyên chiếm được
nơi này và chúng bắt được Bảo-Nghĩa-Vương. Khi
bị giặc bắt Bảo-Nghĩa-Vương Trần Bình Trọng nhất định
cự tuyệt việc ăn uống và không hé môi nói một lời
nào về tình hình quân đội và triều đình Đại
Việt. Thoát Hoan hỏi Vương rằng: «Có muốn làm Vương đất Bắc hay không»?
Bảo-Nghĩa-Hầu hét lớn: «Ta thà làm ma nước Nam chứ không làm Vương đất Bắc».
Thoát Hoan thấy không thể nào
chiêu dụ được vị dũng tướng như thế nên hắn
ra lịnh giết đi để trừ hậu hoạn. Nghe được hung tin
Bảo-Nghĩa-Vương Trần Bình Trọng tử quốc, Đức Hoàng
đế Trần và triều đình đã vô cùng thương khóc
cho người nghĩa tướng một lòng vì dân vì nước. Phải
nói cái chết của Bảo-Nghĩa-Hầu Trần Bình Trọng là một
sự mất mát lớn lao của triều đình nhà Trần, đặc biệt
là đối với Đức vua Trần Nhân Tông là người
rất coi trọng tình nghĩa gia đình, cho nên trong Cương
Mục ghi lại phản ứng của ngài là «Nhà vua được tin này, vật vã thương khóc».
Ông bị giặc Tầu giết ngày 26
tháng 2 năm 1285. Bị giặc bắt trong gần một tháng, ông
phải đối phó với nhiều thủ đoạn mua chuộc
cũng như áp lực tinh thần của kẻ thù, chưa hết ngày 1
tháng 2 xảy ra sự kiện Chương Hiến Hầu Trần Kiện
(một tôn thất nhà Trần) đầu hàng kẻ thù, tin
tức bất lợi như thế làm thế nào mà ông không hay biết,
làm sao mà kẻ thù không khai thác có lợi cho chúng?
Thế mà ông vẫn giữ vững tinh thần chiến đấu và lòng
trung thành với tổ quốc và dân tộc Việt Nam, không hổ
danh là Bảo Nghĩa Hầu và tiếng thơm này
vẫn còn lưu truyền ở ngàn đời sau.

