Một Là Sống Hai Là Chết : Dân Hay Đảng?
Nguyễn Quang Duy
Chưa đầy một năm, đảng Cộng sản đã phải liên tiếp
triệu tập 4 Hội Nghị với mục đích duy nhất là duy trì sự tồn tại của
đảng. Hội Nghị Trung Ương Đảng lần thứ tư công khai bàn đến việc
chỉnh đốn đảng, ngăn chặn và đẩy lùi tình trạng suy thoái tránh sụp
đổ.
6 Ngày Họp 400 Lượt Ý Kiến
Sau sáu ngày họp, trong lời mở đầu của bài phát biểu bế mạc, Nguyễn Phú Trọng cho biết “…thành quả của Hội Nghị là đã có gần 400 lượt ý kiến phát biểu ở tổ và Hội trường.” Tính ra trong sáu ngày mỗi Ủy viên Trung Ương mở miệng một đôi lần. Họ nói cái gì thì chỉ có họ biết với nhau.
Ngày 29/12/2011 trên báo Quân Đội Nhân Dân, Lê Khả Phiêu cho biết tình trạng của đảng Cộng sản bấy lâu nay là “tồn tại trong suy thoái”. Ông Phiêu cho biết :”Khi
triệu tập hội nghị thì số đông ngồi im, nhưng ra ngoài nói đủ thứ.
Bác Hồ từng nói: Trong hội thì im lặng, nhưng ngoài hội thì nhiều
mồm. Như thế là rất cá nhân. Thấy cái sai thì lờ đi, cái đúng không
bảo vệ. Nếu cứ kéo dài tình trạng này thì Đảng ngày càng hư hỏng và
đến một lúc nào đó là mất chế độ.” Té ra ông Hồ cũng không chấp
nhận phương cách sinh họat theo kiểu “ đòan kết, đòan kết, đại đòan
kết”, các Ủy viên Trung Ương chỉ biết vỗ tay và tung hô “nhất trí”.
Và cũng có thể nhờ ý kiến cuả Lê Khả Phiêu mà Hội Nghị lần này mới
gặt được kết qủa vô cùng tốt đẹp như Nguyễn Phú Trọng cho biết “…có gần 400 lượt ý kiến …”.
Cùng ngày 29/12/2111, trả lời phỏng vấn báo Tuổi Trẻ, Lê Khả Phiêu còn cho biết: “Tình
trạng chạy chức chạy quyền, kém mà vẫn vào được các vị trí, người
giỏi bị gạt ra, đó là cá nhân chủ nghĩa. Thời gian chuẩn bị Đại hội
XI, có hôm 11g30 đêm một số anh còn đến nhà tôi, bấm máy lên để nghe
thấy đang chạy như thế, nghĩa là hỏng chứ còn gì nữa, cái đó là nguy
hiểm lắm…Có ông bí thư tỉnh ủy họp trung ương xong, gần nửa đêm trời
lạnh vẫn mang máy đến bật lên cho tôi nghe ai nói thế nào. Tất nhiên không phải trực tiếp các ông ấy mà bộ phận khác chạy, các doanh nghiệp chạy cho.”
Qua lời phát biểu nói trên chúng ta thấy được phần nào tình trạng
nội bộ và nội dung các phát biểu trong các Hội Nghị. Chúng ta cũng có
thể biết được lý do các Ủy Viên Trung Ương quá tiết kiệm lời ăn tiếng
nói trong các Hội Nghị.
Bởi vì các Hội Nghị, các Đại Hội là cơ hội để các phe cách trong
“Đảng” gặp nhau để mua quyền bán chức, phân chia quyền lực quyền lợi. Họ
sử dụng mọi thủ đọan, chụp bắt mọi cơ hội rình mò và tố giác lẫn
nhau. Họ biết rõ họat động của các bè phái trong “Đảng” nhưng sợ động
rừng nên thoả hiệp để tiếp tục “tồn tại trong suy thoái” dù có phải bán nước buôn dân.
Điều đáng nói là nếu ai có tiền nhiều hơn sẽ mua
được nhiều quyền lực hơn, thậm chí mua được cả cái Trung Ương và cả
Bộ Chính Trị. Ai cũng biết Trung cộng có dư tiền thừa của để mua tòan
bộ giới cầm quyền cộng sản Việt Nam. Nói thế để thấy chuyện cờ Trung
cộng chưa chính thức có thêm ngôi sao thứ sáu là do cả hai giới cầm
quyền Việt Trung còn sợ một dân tộc thấm nhuần tư tưởng “Thà là Quỷ
nước Nam còn hơn làm vương đất Bắc”.
Tư Tưởng Quốc Tế “Môi Hở Răng Lạnh”
82 năm trước Hồ chí Minh và đảng cộng sản đã mang
tư tưởng quốc tế cộng sản về thí nghiệm tại Việt Nam . Lịch sử đảng
Cộng sản cho thấy cứ mỗi lần cần kiểm soát tư tưởng và thanh trừng
nội bộ, đảng Cộng sản lại tính đến chuyện chỉnh đốn nội bộ.
Cuộc thanh trừng tàn khốc nhất xẩy ra vào những năm
đầu 1950 khi Hồ chí Minh áp dụng tư tưởng Mao Trạch Đông vào thực
tiễn Việt Nam “Chỉnh Quân, Chỉnh Phong và Chỉnh Ðảng”. Cuộc thanh
trừng cũng bắt đầu bằng tự phê tự kiểm rồi sau đó mang ra thanh tóan
hay thanh trừng. Khi ấy có đến hằng trăm ngàn cán bộ đảng viên bị
thanh lọc, nhưng vì là chuyện nội bộ của đảng Cộng sản và so với cuộc
Cải Cách Ruộng Đất thì mức độ tàn ác chẳng thấm vào đâu nên ít người
trong chúng ta để ý đến.
Trong cuộc chỉnh đảng lần đó những người có tư
tưởng quốc gia dân tộc đều bị thanh tóan hay hạ cấp. Những cán bộ
cộng sản còn sót lại như Hồ chí Minh đều xem hai đảng Cộng sản Việt
Trung như môi và răng, còn cái đầu hay tư tưởng chính là chủ nghĩa
Mác – Lê Nin – Stalin – Mao Trạch Đông.
Tư tưởng này vẫn còn tồn tại đến ngày nay, mà bằng
chứng rõ ràng nhất là tại Phủ Chủ tịch, Nguyễn Phú Trọng và Trương
Tấn Sang chào đón Tập Cận Bình bằng cờ sáu sao. Mặc cho dư luận xôn
xao đảng Cộng sản chỉ xem là “sự cố kỹ thuật” và Trung tứơng Nguyễn
Trọng Vĩnh là đảng viên lão thành duy nhất không đồng ý, ông đòi đảng
Cộng sản phải minh bạch cho dân biết họ muốn gì ?
Thế hệ cầm quyền hiện nay còn xem Trung cộng như chỗ bám cuối cùng.
Còn đảng Cộng sản Trung Hoa thì còn đảng Cộng sản Việt Nam . Bởi thế
họ không chỉ lệ thuộc vào tư tưởng, mà còn lệ thuộc vào kinh tế, vào
chính trị, vào văn hóa, vào giáo dục... và tệ hại nhất là lệ thuộc
vào công an và quân đội Trung cộng. Giới cầm quyền cộng sản Việt Nam
tự xem Việt Nam là thuộc địa Trung cộng.
Từ bản chất họ xem ngọai bang Trung cộng như đồng
chí anh em, xem tư tưởng của ngừơi như cứu cánh. Sai lầm tư tưởng dẫn
đến hành động sai trái tội lỗi. Bộ Chính Trị và Trung Ương Đảng Cộng
sản quên rằng theo Tầu bán nước mới chính là nguyên nhân sẽ dẫn đến
sự sụp đổ nhanh chóng của đảng Cộng sản Việt Nam .
Dâng Cờ Đảng, Cộng Sản Được Gì ?
Khi Tập Cận Bình đến Việt Nam một chuyện lạ nhưng
lại ít được để ý, ông Bình đi đến đâu ta cũng thấy tướng công an cộng
sản Lê Hồng Anh tại đó. Ông Anh theo ông Bình sát gót để ông Bình
yên tâm vì trước đó ít hôm Phong Trào Tòan Dân Cứu Nước loan báo đón
ông bằng cách cho bốc cháy tòa tháp đôi tại Hà Nội. Thực hư chưa rõ
nhưng hai đảng Cộng sản Việt – Trung vẫn chỉ ngán cách đánh du kích
của người Việt chúng ta.
Còn Nguyễn Tấn Dũng tiếp Tập Cận Bình với khuôn mặt
tươi vui. Ông Dũng mặc một bộ đồ, cả đến viền tay áo cũng y như bộ
đồ của ông Bình. Chỉ khác là ông Bình đeo một chiếc cà vạt với những
chiếc mỏ neo, còn ông Dũng khóat một chiếc cà vạt màu xanh nứơc biển.
Thâm độc ở chỗ, nó ám chỉ mỏ neo tàu hải quân Trung cộng đã bỏ neo
trên lãnh hải Việt Nam . Khuôn mặt tươi cười của ông Dũng đủ thấy bản
lãnh kém cỏi và bản chất bán nước của ông Dũng cùng tập đòan cộng
sản Việt Nam .
Có thể ông Dũng tươi cười vì Tập Cận Bình quyết
định cho ông vay 300 triệu Mỹ Kim, đủ nuôi tập đòan háu đói “Đảng”
vài ngày. Vài hôm sau, Tập Cận Bình lại ký quyết định cho Thái Lan
vay 11 tỷ Mỹ Kim. Dũng, Sang, Trọng, Vĩnh, Quang ơi !!! đau chưa ???
dâng cả cờ đảng cho giặc, dâng cả đất nước cho Tầu thế mà trong cơn
túng thiếu vẫn chẳng được gì.
Tránh Bàn Vấn Đề Tư Tưởng
Trong Hội Nghị vừa qua Nguyễn Phú Trọng tránh không
nhắc đến việc đa số đảng viên cộng sản ngày nay không còn tin vào tư
tưởng vào chủ nghĩa Mác – Lê Nin – Stalin – Mao Trạch Đông. Bài viết
trước đây “Đảng Cộng Sản Tự Thú Thất Bại” người viết đã sử
dụng Phần B khỏan số 6 của bản Dự Thảo Báo Cáo Chính Trị Đại hội Đảng
để phân tích lời thú nhận và nỗi khủng hỏang tư tưởng mà giới cầm
quyền cộng sản đang phải đương đầu. Phần này đã bị cắt bỏ trong Báo
Cáo Chính Thức.
Một cách vắn tắc đảng Cộng sản chính thức tự thú
thất bại trong “công tác xây dựng Đảng” vì nền tảng tư tưởng và thực
tiễn khách quan không còn lừa dối được các đảng viên. Mọi sai lầm mà
đảng Cộng sản mắc phải là vì đã quá tin vào chủ nghĩa Mác Lênin và hệ
thống chính trị Sô viết do Stalin tạo ra. Hệ thống này đã sai từ gốc
đến ngọn nhưng lại được đảng Cộng sản vay mượn áp dụng vào Việt Nam
để xây dựng cái gọi là “xã hội xã hội chủ nghĩa”.
Tư tưởng không còn cũng như mất cái đầu, đảng Cộng
sản lộ nguyên hình một “Đảng” cướp. Quan lớn cướp theo kiểu quan lớn,
quan nhỏ cướp theo kiểu quan nhỏ. Đại đa số các đảng viên nhận ra họ
là nạn nhân của chế độ, họ đều mất hẳn niềm tin vào đảng Cộng sản,
họ hết sợ quyền lực của “Đảng” và đang tìm kiếm các tư tưởng các
phương cách điều hành quốc gia mới để thay thế guồng máy lỗi thời
hiện nay. Như ông Nguyễn Văn An, Cựu Chủ tịch Quốc hội Cộng sản công
khai xác nhận: “Đảng đã trở thành lực lượng cản trợ dân chủ, tự do, cản trợ sự phát triển của xã hội.” Xin mời quý vị xem bài “Đảng Cộng Sản Tự Thú Thất Bại” để biết thêm chi tiết.
Đảng Cộng sản nay lại muốn các đảng viên tự phê tự
kiểm và như đã nói ở bên trên mọi cuộc thanh trừng đều bắt đầu bằng
tự phê tự kiểm rồi sau đó mang ra thanh trừng hay thanh tóan. Không
mấy ai còn tin vào phương cách tự phê và tự kiểm nói trên. Ngược lại
nhiều dấu hiệu cho thấy thanh trừng bằng bạo lực theo kiểu xã hội đen
đang và sẽ xảy ra giữa nhưng bè phái trong đảng Cộng sản.
Nguyễn Tấn Dũng Thông Điệp Đầu Năm
Ngay đầu năm 2012, Nguyễn Tấn Dũng đã cho phổ biến một bài viết với kết luận như sau: "Phải
chuyển nhận thức, quyết tâm thành hành động và hành động quyết liệt
để vượt qua sức ỳ của quá trình khởi động, đặt tiến trình phát triển
của đất nước vào quỹ đạo mới - Quỹ đạo phát triển bền vững" Người đọc sẽ khó tin đây là bài viết của Nguyễn Tấn Dũng hay sẽ thắc mắc Tấn Dũng có hiểu mình đang nói chuyện gì không ?
Không khác gì ông Nguyễn Văn An, Tấn Dũng công khai xác nhận: “Đảng đã trở thành lực lượng cản trợ dân chủ, tự do, cản trợ sự phát triển của xã hội.”
Tấn Dũng xác nhận Việt Nam đã và đang trong “quỹ đạo phát triển
không bền vững” do “sức ỳ” của guồng máy đảng. Theo bài viết của Tấn
Dũng, Việt Nam muốn phát triển phải hòan tòan và triệt để áp dụng kinh
tế và chính trị tự do.
Lấy thí dụ vào cuối tháng 12-2011, Nguyễn Phú Trọng
ra mặt lo lắng vì sự hình thành các “nhóm lợi ích”. Trong bài viết
Tấn Dũng trả lời lo ngại của Trọng như sau “Thể chế kinh tế thị
trường cùng với tác động của quá trình mở cửa, hội nhập gắn liền với
việc hình thành cấu trúc đa sở hữu và cơ cấu đa chủ thể kinh tế dẫn
đến sự hình thành các “nhóm lợi ích”. Về khách quan, các “nhóm lợi
ích” này có thể tác động đến quá trình ra quyết định.”
Trong bài viết Nguyễn Tấn Dũng cho biết phương cách để giảm thiểu tác hại do các nhóm lợi ích gây ra như sau: “Công
khai minh bạch không những tạo cơ hội bình đẳng trong tiếp cận thông
tin, mà quan trọng hơn, thực hiện công khai minh bạch và đề cao
trách nhiệm giải trình, tạo điều kiện cho người dân giám sát các
quyết định của các cơ quan quản lý, là biện pháp cơ bản để ngăn ngừa
tham nhũng và sự tác động của các “nhóm lợi ích” vào quá trình ra
quyết định, bảo đảm cho các quyết định theo chuẩn “giá trị chung”, vì
lợi ích của đất nước. Công khai minh bạch cũng hạn chế đầu cơ, giảm
chi phí kinh doanh và tăng hiệu quả của thị trường.” Nói cách
khác Nguyễn Tấn Dũng đã công khai nhìn nhận chỉ có Thể Chế Tự Do mới
có thể hạn chế được tầm ảnh hửơng của các nhóm lợi ích.
Trên báo Quân Đội Nhân Dân, ngày 29/12/2011, Lê Khả Phiêu còn cho biết: “… nếu
suy thoái về tư tưởng chính trị thì sẽ dẫn đến suy thoái cả về kinh
tế, xã hội và văn hóa. Như thế là đi chệch hướng, mà ở chúng ta chính
là chệch hướng XHCN. Nghĩa là cái “chất” CNXH không được xây dựng cao
lên, mà làm tụt đi, mặc dầu kinh tế có thể phát triển…” Ông
Phiêu quên rằng nguyên nhân sự nghèo nàn, lạc hậu, văn hóa suy đồi
đều xuất phát cái tư tưởng chính trị ông đề cập tới. Nói theo cách
chúng ta thường nói là vì tư tưởng bảo thủ và không tưởng “Xã Hội Chủ
Nghĩa” của Lê Khả Phiêu, của Nguyễn Phú Trọng, của Trương Tấn Sang…
Những người luôn luôn lo sợ sự thay đổi nhất là thay đổi về chính
trị. Đó chính là “sức ỳ” mà Nguyễn Tấn Dũng muốn nhắc tới.
Nói thế không có nghĩa là ông Dũng thuộc thành phần
tiến bộ, thậm chí ngược lại. Tuy nhiên bài viết của Nguyễn Tấn Dũng
là dấu hiệu cho thấy bắt đầu xuất hiện công khai đấu tranh tư tưởng,
công khai đòi hỏi phải thay đổi triệt để từ bên trong đảng Cộng sản
Việt Nam . Vì thế chúng ta cần sáng suốt xem ai là người bảo thủ, xem
việc làm nào là bảo thủ chống lại những những thay đổi chính trị từ
bên trong. Có như thế chúng ta mới chủ động trong đánh ra ngòai đánh
tạo cơ may giải thể một chế độ tàn bạo và bảo thủ nhất trong lịch sử
Việt Nam .

