Boris Yeltsin Việt Nam - Trương Tấn Sang
Nguyễn Quang Duy
Theo tường trình từ Tòa Đại Sứ Hoa Kỳ đề ngày 10-9-2010, Wikileaks công bố, Đại sứ Michael Michalak đã tiên
đóan kết quả Đại Hội Đảng Cộng Sản lần thứ 11 như sau: ''Thường trực Ban bí
thư Trương Tấn Sang và Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng là hai ứng viên hàng
đầu để thay Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh”. Ông Michael Michalak nhận
định: “Cả Nguyễn Tấn Dũng và Trương Tấn Sang không ai nhiệt tình với cải
cách chính trị như cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt. Nhưng mọi người đều biết họ là
người thực dụng, chủ trương kinh tế thị trường và tán thành sự tăng tiến vững
chắc trong mối quan hệ với Hoa Kỳ”. Theo ông cả hai đều sẽ không chịu rút
lui, mà cũng không đấu đến cùng, nhưng nếu có một người bị buộc phải hy sinh
tham vọng của mình, thì người đó sẽ là Trương Tấn Sang.
Vào tháng 9-2010, đánh giá ông Michalak là khá chính xác, khi ấy
Tấn Sang đang thắng thế, dự án đường sắt cao tốc vừa bị Quốc Hội “từ chối”, lại
đang bị chất vấn về vụ Vinashin thiếu tiền nguy cơ qụit nợ. Nhưng cuối cùng,
Nguyễn Phú Trọng xưa nay mang tiếng lú lẩn lại được đưa lên nắm chức Tổng Bí
Thư. Trương Tấn Sang phải chấp nhận một vai trò được xem không có thực quyền:
chủ tịch nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam.
Bước sang 2011, Tấn Sang tiếp tục tấn công Tấn Dũng, nhờ đó chúng
ta mới thấy rõ hơn những tranh chấp bên trong nội bộ đảng Cộng sản. Có người
đóan rằng tham vọng của Tấn Sang là trong năm 2012 sẽ sửa lại Hiến Pháp để nắm
cả Tổng Bí Thư lẫn Chủ Tịch nước đúng theo khuôn mẫu được Trung cộng áp dụng
lâu nay. Vì qúa mong mỏi cách mạng, nhiều người còn kỳ vọng Tấn Sang sẽ trở
Boris Yeltsin Việt Nam. Người viết đã gởi đến bạn đọc một lọat
bài về nhân vật Nguyễn Tấn Dũng, bài này xin duyệt xét nhân vật Trương Tấn
Sang.
Điểm mạnh nhất của Tấn Sang là được tầng lớp “trí thức” xã hội chủ
nghĩa nhiệt tình ủng hộ. Để bạn đọc có thể thấy rõ hơn người viết xin trích dẫn
nguyên văn ông nghị Hoàng Hữu Phước, một thạc sĩ kinh doanh quốc tế, một một
nghị viên cùng đơn vị bầu cử với ông Sang, một người trước Quốc Hội Cộng sản
tuyên bố vì dân trí Việt Nam còn thấp nhà nước cộng sản không cần luật biểu
tình, đã viết như sau:
Nguyên văn Nghị Phước viết về Nghị Sang
Ông Trương Tấn Sang là vị Tổng thống thứ 8 của nước Việt Nam thống nhất. Đây là điều ai cũng biết. Ở
đây tôi nói về điều chưa ai từng nói đến, tức là về yếu điểm lạ kỳ của tất cả
các vị lãnh đạo của nước Việt Nam thống nhất (sau 1975), từ tổng thống đến thủ
tướng và các bộ trưởng.
Nét chung thật kỳ lạ là tất cả các vị đều có cách nói chuyện chậm
rải, đều đều, không khuyến khích được sự tập trung tỉnh táo của người nghe, nội
dung vô thưởng vô phạt, cách lý giải na ná giống nhau, né tránh gai góc, kiêng
kỵ dùng ngôn ngữ cử chỉ, hoàn toàn không giống bất kỳ vị tổng thống hay thủ tướng
hay bộ trưởng nào tại bất kỳ quốc gia nào trên thế giới, tức những vị mà năng
lực được thể hiện qua nhiều điểm trong đó nổi bật nhất là khả năng khẩu ngữ của
thuật hùng biện, dù đó là Ông Chávez, Ông Fidel Castro, Ông Sarkozy, Bà
Clinton, Ông Clinton, Bà Thatcher, Ông Berlusconi hay Ông Obama.
Tiếng Việt có đặc điểm ưu việt duy nhất trong toàn bộ hệ ngôn ngữ
của nhân loại là có âm điệu đa sắc, cực kỳ thuận lợi cho bất kỳ người Việt nào
muốn trở thành nhà hùng biện. Tâm lý chung của người dân một nước là thích đón
nghe những “thông điệp” của tổng thống nước mình không những vì bị cuốn hút bởi
thuật hùng biện của tổng thống qua đó chứng kiến tài ba tư duy và tài nghệ thể
hiện của tổng thống, mà còn vì muốn lắng nghe các kế sách cụ thể giải quyết cụ
thể một hay những vấn đề cụ thể mà hoàn cảnh cụ thể của quốc gia đã nảy sinh
một cách cụ thể. Thực tế là các lãnh đạo của nước Việt Nam thống nhất đã không
có tài hùng biện – hay tại bị vì bởi một “công thức áp đặt” sai lầm nào đó của
một lối tư duy sai lầm nào đó cho rằng phải như thế như thế và như thế mới tỏ
rõ vai trò người lúc nào cũng của dân, do dân và vì dân. Sai lầm vì chính phủ
của “nhân dân” không phải là chính phủ “bình dân”, quân đội nhân dân không phải
là quân đội ăn mặc giản dị xắn quần lên đầu gối, nón bằng chất liệu không chống
đạn vốn không bao giờ được dùng bởi quân đội của phần còn lại của thế giới, để
thành quân đội bình dân.
Điều may mắn là Ông Trương Tấn Sang trở thành vị tổng thống đầu
tiên có tài hùng biện đúng nghĩa mà điều dễ nhận thấy nhất là sự tập trung cao
độ của người dân lắng nghe mỗi khi Ông phát biểu với sự phối hợp của ngữ điệu,
ngôn ngữ cử chỉ, nội dung quyết đoán mang tính khẳng định mạnh mẽ, và làm rõ
vấn đề cũng như khả năng hóa giải ngay tại chỗ những điều nhạy cảm do người dân
– tức cử tri – nêu lên. Đó là sự thể hiện của người thực sự có quyền lực và
trách nhiệm cá nhân. Ông Trương Tấn Sang là sự khởi đầu cho thời đại mới: thời
của những lãnh đạo có thực quyền và có trách nhiệm...
Tấn Sang Tìm Nhân Tài Hải Ngọai Giúp Nước
Người ta đồn rằng Tấn Sang đang tìm kiếm nhân tài hải ngọai về
giúp nước. Tin đồn này nói lên một thực trạng đang liên tục xẩy ra tại Việt Nam. Nhân tài không thiếu nhưng đều mất niềm
tin vào hệ thống chính trị, đều chán ngán chế độ nên ca bài “ta dại ta tìm
nơi vắng vẻ”, tránh xa cả Tấn Sang lẫn Tấn Dũng. Đó là chưa kể người cộng
sản luôn tuyên truyền dối trá mà nhân tài lại phải tôn trọng và luôn nói lên sự
thực. Nên họ thường được chụp cho cái mũ phản động tiếp tay với thế lực thù
địch. Cuối cùng Tấn Sang phải sử dụng những người như ông Nghị Hoàng Hữu Phước.
Nhưng nếu đọc kỹ lời nhận xét ông Phước về giới cầm quyền cộng sản
thì nhận xét của ông quả thật chính xác. Không riêng gì tài “hùng biện”, về mọi
mặt những người cầm quyền cộng sản thua xa những người lãnh đạo miền Nam. Câu tuyên bố của Tổng Thống Nguyễn văn
Thiệu: “Đừng nghe những gì Tấn Sang nói mà hãy nhìn kỹ những gì Tấn Sang làm”
đã đi vào lòng người và đã trở thành kim chỉ nam cho chúng ta thường xuyên nhắc
nhở nhau về những trò ma đầu của nhà cầm quyền Hà Nội.
Tấn Sang Tấn Dũng Ông Thiện Ông Ác
Trong đọan trích dẫn bên trên, nhận xét của ông Phước rất chính
xác nên dễ được người nghe và người đọc ủng hộ. Ông dùng nó tạo sự chú ý để
nịnh Tấn Sang như một “minh vương” tái thế. Khách quan nhận xét Tấn Sang cũng
chẳng hơn gì những người cầm quyền cộng sản khác. Họ đều xuất thân một lò cộng
sản, được đào tạo bài bản như nhau, lên được nhờ năng đỡ và vây cánh bên trong
đảng. Họ hòan tòan không được người dân chọn lựa qua phổ thông đầu phiếu. Cho
nên họ “rỗng” không phải chỉ về mặt hùng biện, mà họ “rỗng” về mọi mặt nhưng
lại thích kêu to. Các “thùng rỗng kêu to” lại được cả một guồng máy tuyên
truyền đánh bóng. Đánh bóng đến nỗi họ lầm tưởng họ đều là những minh quân tái
thế của thời đại.
Cả Tấn Dũng lẫn Tấn Sang đều xuất thân từ miền Nam và đều được Võ văn Kiệt tận tình đỡ đầu.
Tấn Sang còn có liên hệ gia đình với bên vợ của Tấn Dũng. Thế nên nhận xét của
ông Đại sứ Michael Michalak là họ sẽ không đấu đến cùng. Nói rõ hơn họ là hai
nhân vật trong một vở bi hài kịnh. Họ phải đóng kịch chỉ để xác nhận những sự
thực mà mọi người chúng ta đều đã biết. Lúc Tấn Dũng đóng vai ác thì Tấn Sang
lại đóng vai thiện khi thì ngược lại. Nhưng vai chính của vở tuồng vẫn là Tấn
Dũng.
Nồi Canh Sâu
Gần đây ông Sang tuyên bố: "Trước đây chỉ một con sâu làm
rầu nồi canh, nay thì nhiều con sâu lắm. Nghe mà thấy xấu hổ, không nhẽ cứ để
hoài như vậy. Mai kia người ta nói một bầy sâu, tất cả là sâu hết thì đâu có
được. Một con sâu đã nguy hiểm rồi, một bầy sâu là 'chết' cái đất nước này".
Một bạn trẻ thuộc phái nữ tuổi 22 hiện đang sống tại Hà Nội, mang biệt danh
Hoahongcogai89 viết như sau: “mà bây giờ có cả một đàn sâu hàng trăm con ở
TW (trung ương) đảng, thì nồi canh của dân tộc trở nên thúi hoắc, ăn vào chết
liền.” Người viết xin diễn ý lại nhẹ nhàng và chính xác hơn “con sâu làm
rầu nồi canh mà đảng Cộng sản như một nồi canh sâu, đổ nồi canh sâu không đúng
chỗ không khéo còn gây ô nhiễm môi trường”.
Ai cũng biết Tấn Sang tuyên bố như trên là để công khai đánh vào
lời Tấn Dũng hứa hẹn "Tôi kiên quyết và quyết liệt chống tham nhũng.
Nếu tôi không chống được tham nhũng, tôi xin từ chức ngay." Nói một
đằng làm một nẻo chính Tấn Sang lại công khai đề nghị Tấn Dũng nhận lãnh thêm
một nhiệm kỳ Thủ Tướng.
Tấn Sang chỉ giỏi hứa hẹn
Tấn Sang thường hứa hẹn với bà con “cử tri” nào là chính phủ sẽ ổn
định lạm phát, sẽ cho tăng lương hay sẽ cấu trúc lại nền kinh tế quốc doanh...
Nhưng lạm phát vẫn cao, tiền lương vẫn không đủ sống và nền kinh tế luôn đi vào
khủng hỏang. Tội không phải chỉ tại Tấn Dũng kém tài, kém đức. Mà tội chính từ
hệ thống chính trị cộng sản đã quá lỗi thời không thể sửa đổi. Hệ thống này đàn
áp tiếng nói bất đồng, phá họai môi trường tài nguyên đất nước, vay mượn tiêu
pha lãng phí mà không nâng cao được đời sống tinh thần và vật chất của người
dân, đó là tội mà nhà cầm quyền cộng sản đều phải chịu trách nhiệm.
Trong cái hệ thống này Tấn Sang giữ vai trò chính trị vì thế trách
nhiệm đương nhiên phải nặng hơn. Chưa thấy Tấn Sang nhận trách nhiệm, chỉ thấy
ông ta hứa nhưng ngầm quy trách Tấn Dũng đã không hòan tất trách nhiệm đảng
giao.
Ở các nước dân chủ bằng lá phiếu người dân sẽ trừng trị cả Tấn
Dũng lẫn Tấn Sang để chọn ra những người xứng đáng hơn. Dưới chế độ cộng sản kẻ
có tội vẫn không nhận trách nhiệm vì thế Việt Nam mới càng ngày càng tụt hậu. Trong bài
viết tới người viết sẽ chia sẻ bạn đọc đề tài “Tấn Sang bảo thủ hơn Tấn Dũng”.
Tấn Sang Theo Đuôi Tấn Dũng
Bị Trung cộng chơi xấu lấn ép không cho khai thác tài nguyên trên
thềm lục địa Việt Nam, thiếu tiền nuôi tập đòan cộng sản, Tấn Dũng mới cho loan
báo việc tàu Trung cộng cắt cáp tàu Bình Minh. Nhờ thế Tấn Sang mới có cơ hội
đi đây đi đó tuyên bố này nọ để không ít người cho rằng ông là Boris Yeltsin
của Việt Nam. Thực ra mọi quyết định, mọi hành động
của Tấn Sang và Tấn Dũng đều được sự đồng ý của đa số Bộ Chính Trị. Mà Tấn Dũng
lại nắm Bộ Chính Trị nên Tấn Dũng luôn là người chủ động xuất chiêu.
Gần đây trước Quốc Hội, Tấn Dũng chính thức xác nhận quần đảo
Hòang Sa và một số đảo ở Trường Sa đã bị quân đội Trung cộng dùng quân sự chiếm
đóng. Phía bên dưới Hội Trường cả Tấn Sang lẫn Phú Trọng đều vỗ tay tán thành
lời tuyên bố. Điều này cho thấy đã có một sự thu xếp từ bên trong, người chủ
động và đột phá từ bên trong chính là Tấn Dũng. Nếu Tấn Dũng không phải là
người nắm Bộ Chính Trị, ông sẽ không đủ thực quyền làm việc trên.
Ngay sau đó Tấn Sang làm một chuyến công du các tỉnh biên
giới phía Bắc, tới nhiều địa điểm như thác Bản Giốc để chụp hình
quảng cáo. Lạ một điều đến giờ phút này những người cộng sản mới quan tâm đến
những địa điểm đã mất vào tay giặc Tàu xâm lược như Hòang Sa, Trường Sa, Bản
Giốc ? Trên diễn đàn cá nhân, Nguyễn Tấn Dũng dám công khai tuyên bố chính sách
của ông về Biển Đông là ngọai giao và quân sự. Ông nêu rõ việc làm cụ thể là “ký
hợp đồng với Nga mua các tàu ngầm, máy bay chiến đấu Mic 29 và các loại vũ khí
hạng nặng khác về trang bị cho Quân đội Việt Nam”.

