“Thiên Địa giao Thái, hậu dĩ tài thành thiên địa chi đạo, phụ tướng thiên địa chi nghi, dĩ tả hữu dân”.
Theo cụ Phan Bội Châu giải thích:
“Hình thiên vẫn ở phía trên, bây
giờ Càn hạ là thiên khí hạ giao với địa, hình địa vẫn ở phía dưới, bây
giờ Khôn thượng là địa khí thượng giao với thiên. Thiên địa giao mà âm
dương hòa, thì vạn vật s(x)ướng đạt cả thảy, ấy là thái.
“Người nguyên thủ ở trong một
nước gọi bằng hậu chính là người có quyền thay gánh của trời đất. Nên
phải thể lòng trời đất sinh thành vạn vật, mà lo bổ cứu những chỗ
khuyết hám trong trời đất. Tỉ như: thì trời có nóng lạnh, hình đất có
cao thấp, tựu trung có thái quá, có bất cập, nhân đó mà sửa sang cắt
xén, khiến cho đâu đó cũng vuông tròn thành tựu, ấy là tài thành thiên
địa chi đạo...
“Lại tỉ như: chốn đất cao thích
trồng cây, chốn nước sâu tiện thủy lợi, thánh nhân nhân địa thế tự
nhiên mà dạy cách làm rừng nấu muối... ấy là phụ tướng thiên địa chi
nghi.
Đạo là thuộc về nguyên lý tự
nhiên, nghi là thuộc về sự lý đương nhiên, thánh nhân hết lòng hết sức
xem xét ở hai lẽ ấy mà đưa ra thực hành, cốt cho dân sinh được đầy đủ,
dân dụng được tiện lợi, sẽ để phù trì cứu độ dân, ấy là tả hữu dân.
“Khi đã được thái rồi, thời chỉ
lo: cái gì thái quá thì phải lo hạn chế lại, cái gì bất cập phải lo bổ
trợ thêm..Vạn sự các đắc kỳ trung, vạn vật các đắc kỳ sở, ấy là công
hiệu của thánh nhân tài thành phụ tướng mà được như thế.
“Trái lại dầu Thiên thì làm ích
cho người, địa lỵ làm lợi ích cho người, nên không phương pháp tài
thành phụ tướng khiến cho thỏa thích quân bình, tất nhiên có thái quá,
có bất cập, hiện ra vô số tình hình bất bình đẳng trong xã hội. Hoặc
giàu quá chừng giàu, hoặc đói quá chừng đói, hoặc sướng quá chừng
sướng, hoặc khổ quá chừng khổ, hoặc người trên quá chừng áp chế người
dưới, hoặc người dưới quá chừng oán ghét người trên. Tổng chi, vì
không cách tài thành phụ tướng để tả hữu dân mà thôi.” (Chu Dịch – Phan
Bội Châu).
Như tình huống xã hội Việt Nam hiện nay!
Ở vào thời đại Thái lại gặp được người tài đức như Hào Nhị mà lời Kinh:
“Bao hoang, dụng bằng hà, bất hà duy, bằng vương (vong), đắc thượng vu trung hàng (hành).” Cũng theo cụ Phan giảng giải:
“Sanh gặp hoàn cảnh như thế, lại
chung quanh có hai dương đồng chí với mình, dắt nhau ra gánh việc tế
thế an bang. Trách nhiệm đã quá chừng lớn, tất thủ đoạn phải quá chừng
giỏi, mà đạo đức cũng phải quá chừng cao...
“Một là: kể về độ lượng, hai là
kể về khí phách, ba là kể về kế hoạch, bốn là kể về công đức công tâm.
Bốn đức ấy lại phải tất thảy cho đúng với đạo Trung:
“Bao hoang: vì thì đại mới bước
vào Thái mầm mới tuy đương lên, mà rác cũ vẫn chưa quét sạch. Nếu người
có độ lượng chật hẹp, e đến nỗi tật ác thái thậm, trừ tệ thái cấp, hay
hóa ra dỡ cũng có lẽ, vậy nên xử vào thời này, gánh công việc trì
thái, tất phải có độ lượng cho lớn rộng, sẽ bao bọc được loài uế tạp,
khử tiểu nhân, trừ tệ chính làm bằng một cách thung dung.
“Thế thời dụng nhân mới được đủ tài, mà làm việc mới có thứ tự, ấy là bao hoang.
“Dụng bằng hà: xưa nay những
người có độ lượng khoan hồng thường mắc tệ nhân nhu bất đoán. huống gì
đương thì thái, phá hoại vừa xong bắt đầu kiến thiết. Những việc đỉnh
tân cách cố, có hạng người thủ thường tuần cựu, sinh ra tệ do dự nhân
tuần, tất phải dùng bằng cách cương đoán, đủ cả gan mạo hiểm, ráng hết
sức tấn thủ. Ngộ việc đáng quyết thì quyết ngay, tượng như người có gan
liều, trần mình qua sông mà chẳng khiếp sợ...
“Bất hà duy: tùng lai, những
người có độ lượng khoan hồng thường hay tính việc lớn mà quên việc nhỏ,
có khí phách cương quả, thường nóng nảy mà chẳng kịp tinh tường. Dầu
những việc xa khơi nhỏ mọn, mà cũng chẳng bao giờ để sót thiếu.
“Đức Khổng tử có câu: Nhân vô viễn lự, tất hữu cận ưu.
“Bằng vương: công việc xử thái như ba câu trên, nhưng còn lo sợ họa bằng đảng.
“Bởi vì thì thái đảng quân tử tuy
vẫn nhiều, nhưng đạo trì Thái tất phải đại công vô tư. Hể người nào có
điều tốt thì dùng, người nào có điều xấu thì bỏ, cứ một lối công bình
chính trực mà ứng phó với người đời, quên hẳn cả phe phái với mình mà
chẳng tí gì thiên tư, thiên vị.
“Đắc thượng vu trung hàng: Gánh
trách nhiệm trì thái mà đã đủ được bốn điều như trên, vẫn đã hoàn toàn
thiện mỹ. Nhưng thánh nhân còn lấy làm lo là vì sự lý trong thiên hạ,
quý nhất là đúng chữ Trung.
“Nếu bao hoang mà thái quá, thường đến nỗi phù phiếm hỗn tạp. Dụng bằng hà mà thái quá, thường đến nỗi táo cấp vọng động...
“Bất hà duy mà thái quá, thường đến nỗi tẳn mẳn rù rờ. Bằng vương mà thái quá thường đến nỗi thất quần cô lập.
“Thánh nhân mới đinh ninh dặn
rằng: bao hoang mà chẳng phải không kén chọn, dụng bằng hà mà chẳng
phải không kỹ lưỡng, bất hà duy mà vẫn chẳng phải làm việc vu khoác.
Bằng vong mà vẫn thân người hiền viền người gian. như thế mới thích hợp
đạo trung”. ( Lược trích: Chu Dịch – Phan Bội Châu).
Vũ trụ biến động, con người và xã
hội cũng đổi thay để tiến hóa, cái gì hay thì giữ lại, dở thì bỏ đi,
cái gì chưa hoàn chỉnh thì sửa đổi.
Như trên đã trình bày thì cờ đỏ sao
vàng cần phải hủy bỏ, không phải vì yêu nên tốt ghét nên xấu mà vì hình
tượng và ý nghĩa của nó mang điềm triệu xấu xa và cũng đã chứng minh
rõ ràng trên thực tế xã hội. Hơn nữa, cờ đỏ sao vàng mô phỏng cờ CS
Liên Xô nền đỏ Búa Liềm tiêu biểu cho sắt máu và bạo lực (mà nay LX đã
vứt bỏ), mô phỏng cờ Trung Cộng, cũng cờ đỏ sao vàng lại có thêm những
sao vàng nhỏ ở góc, ám chỉ là các chư hầu Bắc Việt, Bắc Hàn...Tây Tạng,
Tân Cương, Đài Loan là những nước mà TC đã sát nhập hoặc lăm le thôn
tính. Cờ Đỏ Sao Vàng cũng là cờ của tỉnh Phúc Kiến bên Tầu Cộng!
Cờ vàng ba sọc đỏ nếu được thêm ba hào âm phía trên trở thành "Cờ Vàng Quẻ Thái"
mà biểu tượng Dịch lý tốt lành nhất để hy vọng đất nước tiến tới thời
kỳ thái bình thịnh vượng, sẽ có thiên tài nhập thế và nhân tài chính
ứng để tái dựng một nước Việt Nam hùng cường như lịch sử xa xưa.
( Trích Bán nguyệt san Thế Giới Mới số 157 trang 76, 78 và 82)
Bài viết trên đây đến nay đã hơn một
thập niên (1993- 2005), khi đó cũng như bây giờ (2005) người viết chỉ
mong đưa ra một ý kiến, còn vấn đề lựa chọn một lá Quốc kỳ Việt Nam hậu
Cộng Sản chắc chắn là phải chờ sự quyết định của toàn dân qua một đại
hội đại biểu do người dân bầu lên bằng lá phiếu thật sự có tự do bầu cử
và ứng cử.
Sở dĩ người viết nêu lại vấn đề vì tình cờ được đọc trên báo mạng “Mặt Trận Tình Thương” thấy có trích dẫn mấy câu từ bài viết trên như sau: “Theo học giả Nguyễn Duy Ân...”.
Điều phấn khởi là cũng đã có người cùng quan điểm về việc lấy quẻ Địa
Thiên Thái làm biểu tượng cho lá Quốc kỳ tương lai, trước hết người
viết xin tự xác nhận rằng bản thân chẳng phải học giả học thiệt chi cả,
thành thật là chưa được học một ngành nghề nào tới nơi tới chốn, cũng
như chưa hề tìm tòi nghiên cứu một đề tài nào cho tường tận rốt ráo,
chẳng qua là có đọc một ít sách báo xưa nay rồi cóp nhặt của tiền nhân
cũng như của thiên hạ, thế thôi.
Tuy người viết rất đồng tình với nhiều quan điểm của “Mặt trận Tình thương”,
nhưng cũng không đồng ý với vài chi tiết, nhất là mẫu vẽ lá cờ “Tình
thương”: mẫu cờ mới này chỉ nhìn thấy lá cờ Đỏ Sao Vàng nhỏ nằm ở
trung tâm lá cờ Vàng Ba Sọc Đỏ như trái tim khối óc trong một cơ thể,
ngôi sao vàng ở chính giữa như Thái cực (nguyên tử) có phân tử bên
ngoài (Lưỡng nghi) là 3 vạch đỏ bị phân chia thành 6 bởi nền đỏ nhỏ của
cờ sao. Khó có thể hình dung ra quẻ Địa Thiên Thái trên mẫu vẽ lá cờ
nói trên. Người CS luôn khẳng định rằng: "Đảng phải giữ vai trò hạt nhân trong lãnh đạo":
ngôi sao vàng nằm chính giũa lá cờ rất thích ứng với chủ trương nầy.
Một bức thư mới phổ biến mà nhiều nghi vấn là của Võ Văn Kiệt dù có vài
khuynh hướng tiến bộ vẫn không quên lập lại "đảng giữ vai trò hạt nhân trong lãnh đạo", không cần biết có tài năng và đạo đức để "giữ vai trò lãnh đạo" hay không, nếu không có thì lại xử dụng bạo lực và thủ đoạn mà thôi.
Cho nên người viết lại đồng ý với lập luận của Ts Nguyễn Học Tập trong bài “Lá Cờ Tình Thương" trên mạng Phù Sa.net đại ý như :
“Người Quốc Gia không
chống người Cộng Sản, không chống anh em miền Bắc, nhưng không chấp nhận
ý thức hệ CS độc tài phi nhân và vô thần trên đầu trên cổ và trên dân
tộc Việt Nam”.
“Giữa Dân chủ và Độc tài, giữa Nhân bản và Phi nhân, giữa Tự do và Áp bức chỉ chọn một phía chứ không thể chọn đứng ở giữa”.
Công cuộc đấu tranh để đem lại Tự do
dân chủ nhân quyền cho dân tộc Việt Nam quả thật khó khăn lâu dài và
gian khổ, nhưng không vì vậy mà nôn nóng thỏa hiệp hay dung túng với
cái ác.
Thế quần Dương dù mới nhú mầm, non
yếu nhưng có sinh khí và triển vọng sẽ ngày càng lớn mạnh; thế quần Âm
dù đang ở đỉnh cao hung bạo sung mãn, nhưng đang thoái hóa già nua,
từng bước đang bị đẩy lùi. Xu thế dân chủ trên toàn Thế giới sẽ không
để yên cho độc tài áp bức cố quyết chặn đà quay của vũ trụ nhân sinh.
Dù sao cờ Vàng ba sọc đỏ cũng là
Quốc kỳ Việt Nam đầu tiên biến thái từ lá cờ quẻ Ly theo sử gia Trần
Gia Phụng (Mặt trận Tình thương cũng đã trích dẫn): “Chính
phủ Nguyễn Văn Xuân đã trưng cầu dân ý về hình thức lá cờ và dân chúng
đề nghị (350 mẫu cờ) và lựa chọn” ; Sau khi: “Vua Bảo Đại tuyên bố
hủy bỏ Hòa ước Bảo hộ ký giữa Việt Nam và Pháp năm 1884 và đưa ra tuyên
ngôn độc lập ngày 11- 3- 1945” và: “Hiệp ước Elyseé ngày 8- 3- 1949
với Tổng thống Pháp Auriol chính thức giải kết hiệp ước Bảo hộ và trao
trả độc lập cho Việt Nam.”
Trong khi cờ Đỏ sao vàng khởi thủy chỉ là đảng kỳ của CSVN mà ý nghĩa
cũng như quá trình gieo rắc tai họa cho dân tộc và đất nước của một
nhóm người thường xuyên nhân danh lá cờ đó, thì thử hỏi nó có còn xứng
đáng là Quốc kỳ của nước “Việt Nam Tự Do Dân Chủ" thật sự sau này hay
không.
Theo tác giả "Lá cờ tình thương" thì:
"Để lá cờ miền Bắc trong
lá cờ Quốc gia màu vàng không có nghĩa là chấp nhận CS, mà để chứng tỏ
chúng ta muốn sống chung với đồng bào miền Bắc mà thôi...Đồng bào miền
Bắc sống trong lá cờ đó nên họ không nghĩ là cờ CS, mà tuổi trẻ miền
Nam lớn lên trong lá cờ nầy cũng đâu biết đó là cờ CS", để rồi: "Chúng ta hãy ráng quên hai chữ CS trong lá cờ Bắc Việt".
Cờ đỏ sao vàng là đảng kỳ của đảng
CS thì không thể gọi là cờ (của đồng bào) Bắc Việt, nếu bỏ lá cờ đó
không có nghĩa là không "sống chung với đồng bào miền Bắc", nói rằng "những người miền Bắc và những người tuổi trẻ miền Nam ... đâu biết đó là cờ CS" là quá coi thường đồng bào, hơn nữa nếu ai không biết thì giải thích cho họ biết chứ bảo "hãy ráng quên hai chữ CS" là điều không ổn.
Tác giả "lá cờ tình thương" cũng đồng ý trên phương diện phong thủy, vậy một biểu tượng phong thủy đã xấu xa thì tại sao còn nhập nhằng nuối tiếc?
Nước Nga sau khi loại bỏ chủ nghĩa
CS họ cũng hủy bỏ luôn cờ Búa Liềm, mặc dù những người cầm quyền vẫn là
những cựu đảng viên đảng CS Liên Xô.
(28/2/2005)
***
Đến nay, năm 2011 nhiều chế độ độc
tài sắt máu đã sụp đổ, mới nhất là ở Lybia, càng chứng minh niềm tin và
hy vọng của người viết từ nhiều năm về trước, đã sáng tỏ dần.
30/10/2011
nguyễn duy ân

