Paris Match Phỏng Vấn Đại Tá Đặng Phương Thành
Trung Đoàn Trưởng Trung Đoàn 12 Sư đoàn 7 Bộ Binh Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, Sau Chiến Thắng Bến Tranh Trong Tháng 4/1975.
Anh hùng Đặng Phương Thành, Đại tá
Trung Đoàn Trưởng Trung Đoàn 12 Sư đoàn 7 Bộ Binh Quân Lực Việt Nam
Cộng Hòa, Đệ Tứ Đẳng Bảo Quốc Huân Chương (04/1975).
Nguồn: Phóng viên về VN trên tuần báo Paris Match ngày 19-04-1975.
Đại tá Thành đã tạo nên chiến
thắng lớn nhứt và cuối cùng của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa để rồi chết
thảm thương trong trại tù Cộng sản sau một trận trối trại thất bại. Sau
đây đoạn phỏng vấn Đại tá Thành trong bài báo trên; Chuyển ngữ Trần Anh
Tú.
Mỹ Qưới. 150 dân làng đã tập
trung tại sân làng khi chúng tôi tới. Những người này không đi ra đồng
sáng nay. Trong tầm nhìn của mắt, vùng Châu Thổ rạn nứt này, ngoại trừ
lửng lơ những đám sương mù, còn lại là trong vắt. Xa xa, xuất hiện những
cụm khói, đó l những khẩu 105 của pháo binh chánh phủ đang giã/nện
(pilonner) những tàn quân của 1 trung đoàn quân Bắc Việt xâm nhập, đã bị
tiêu diệt hôm trước.
Đó là hòa bình và đó là chiến
tranh. Vùng châu thổ này luôn luôn có hai bộ mặt. Trong khúc quanh của
con kinh chảy vòng qua làng, nổi lên những xác chết sình chướng và đen
kịt. Cách đây hai ngày, Mỹ Qưới đã là bộ chỉ huy của quân Bắc Việt. Trên
ngưỡng cửa của một ngôi nhà, một người đàn ông với nét mặt đầy sợ hãi,
đang ngồi, được canh gát bởi ba Nghĩa Quân "người này trước đây là chính
ủy Trung đoàn" (C'était le commissaire politique du regiment), đại tá
Thành giải thích cho tôi. Mập nhưng lùn, gương mặt tròn nhưng với nét
cứng cỏi, Đại tá Thành đã hành quân vùng châu thổ này từ nhiều tháng.
Ông nhìn chăm chú cánh đồng chỉ còn bùn khô, ngăn cách bởi những con đê
nhỏ, và thì thầm: "còn nữa". Ông nói như một sĩ quan Pháp của thập niên
1950. Tôi nói như vậy với ông, ông trả lời: "vùng châu thổ là vậy" .
Nhưng bên dưới những bụi chuối
(bananeraie), tạo bóng mát cho làng. Những cô gái trẻ mặc áo lụa trắng
đang phì cười. Những đứa nhỏ ở truồng vửa đuổi nhau vừa la mỗi nhà.
Những ngôi nhà bằng lớp đất với lớp vữa màu xanh. Có nhiều lu lớn đựng
nước ngọt mà những thanh niên có thể dùng những cái lon bằng thiếc để
múc uống hay rảy nước cho mát. Người ta vửa lấy những cái xác dưới kinh,
sẽ chôn cất và mọi việc sẽ cũng như trước. Cho tới đêm kế.
Bởi vì đó là đêm mà các đặc
công Bắc Việt xâm nhập vào các làng để đe dọa các trưởng làng, trừng
phạt những nông dân không tuân lịnh Vit-cộng (chartier les paysans qui
ne plient pas aux consignes du Viet-cong). Giống như thời người Pháp còn
hiện diện, vùng châu thổ này, với mt triệu người đang nuôi 20 triệu
người, có thể nuôi toàn nước VN. Đây là vùng đất màu mỡ nhất Đông-Nam-Á.
Không có vùng châu thổ, Sài gòn sẽ là thành phố chết. Đo đó mà tại sao
Đại tá Thành theo dõi, trong khu vực bao la này, nơi mà người ngoại quốc
phải dựa vào địa bàn để di chuyển, những trung đoàn Bắc Việt phân tán
thành từng toán nhỏ, dấu mình trong những ao (trous d'eau), đào những
đường hầm dưới các đê và đôi khi sống dưới đó trong nhiều tháng.
Người nông dân vùng châu thổ
không thích Việt cộng, và đối với họ, một người miền Bắc là một người
Esquimau. Mỗi ấp có Nghĩa Quân trang bị vũ khí nhẹ, ở phía Bắc của vùng
châu thổ, những người Hòa Hảo, một giáo phái có màu sắc chính trị tổ
chức thành 1 đạo quân thật sự, đã thành công khi làm khiếp đảm những
phần tử liều lĩnh nhất của đội quân quyết tử Hà Nội. Nhưng những người
nông dân này cũng ghét những công chức của Sài Gòn tham nhũng (1) và
không biết lội ruộng. Họ có mô danh từ để chỉ những người này: Đó là
những người mang túi/bị gạo (ce sont ceux qui emprotent les sacs de
riz). Chúng ta đang ở Á Châu và người nông dân đang chờ để biết ai sẽ là
kẻ mạnh nhút. Chính kẻ mạnh nhứt sẽ làm chủ vùng châu thổ này. Vào lúc
này, vị Đại tá khoẻ mạnh đang giữ quận Bến Tranh trong tay cho chánh phủ
Sài Gòn. Không nắm vững tình hình, người nông dân không biết tới sự
thảm bại mới đây (ý nói sụp đổ của các tỉnh miền Trung) và, hơn nữa, họ
còn cười vì nghĩ rằng nó quá xa nơi họ đang sống.
Nhưng nếu Bắc quân, tại Xuân Lộc đang cầm chân những lực lượng giỏi nhất của Sài Gòn, đột nhiên tấn công vùng châu thổ?
Chúng tôi tiếp tục, trợt lên
trợt xuống trên những bờ ruộng, tới Ấp Bắc. Vẫn còn những thiếu nữ với
hoa cài trên tóc. Vẫn còn những đứa trẻ nô đùa vài mét cách các xác sình
chướng và nàm đen. Vẫn còn xuất hiện những Nghĩa Quân bảo vệ làng của
họ. Nhưng họ sẽ chống được ai?
Chúng tôi vào nhà của xã
trưởng. Có tám đứa nhỏ trên bộ ván gỏ lớn. Một bà lão đang cắm hoa trước
bàn thờ ông bà. Vị xã trưởng chào Đại tá. "Làng này thì bảo đảm" Đại tá
nói. Nhưng ông ta nhìn ra xa, hướng về các bụi chuối mà sức nóng của
buổi trưa làm chúng lung linh dưới ánh mặt trời, như địch quân đang ẩn
núp ở đó.
Tại Sài Gòn, trong 1 con đường
rộng, kế khách sạn Continental, có một người đàn bà nhỏ thó đang sống,
mảnh khảnh nhưng hoạt bát, vừa làm trung gian giữa hai kẻ thù không đội
trời chung, Tổng thống Thiệu và Việt cộng. Đó là bà Ngô Bá Thành. Bà mời
các phóng viên đến vườn nhà bà. Đối với người nước ngoài, bà tượng
trưng cho lực lượng thứ ba, ở Hoa Thịnh Đốn, Paris, Luân Đôn và có thể ở
Moscow người ta lắng nghe bà. Người ta coi bà như lực lượng để thay
thế. Người ta cũng theo dõi một viên tướng mà giá trị lớn nhứt của ông
vẫn còn im lặng. Đó là Minh lớn. Người ta đồn rằng ông sắp tái xuất
giang hồ. Nhưng dân sài Gòn, mỗi đêm hướng lỗ tay về Xuân Lộc, chỉ có
thể nghe tiếng đại bác của Bắc quân.
Ký giả Francois Caviglioli

