Nguyễn Trãi không quên kể tội nhà Hồ: Chính sự phiền hà, lòng dân oán giận, “bọn gian tà còn bán nước cầu vinh,” dối trời lừa đất, buộc dây vào lưng trai tráng bắt xuống biển mò ngọc, bắt lên rừng đào vàng, giăng lưới đặt bẫy, há miệng nhe răng tàn hại muông thú; nay xây nhà, mai đắp đập, thu mua sản vật ép sức dân phu, trúc núi Nam, nước biển Ðông không đủ ghi, không đủ rửa hết tội lỗi của cường quyền ác đảng.