Nhìn lên vòm trời cao, Tường-Hạnh thấy xa xa hai vệt khói trắng dài của hai phi cơ phản lực, trông như hai giải khăn sô đầy ưu phiền. Tường-Hạnh thở dài, thầm nghĩ, cuộc đời của anh, thần chết giăng mắc trong từng cử động nhẹ của mấy đầu ngón tay, trong từng cái nút nhỏ ly ty, trong từng sợi giây xinh xắn như giây đàn, trong tất cả những biến chuyển hữu hình và vô hình của không gian và thời gian, biết như vậy mà vẫn yêu.