TƯỞNG NIỆM NGÔ TỔNG THỐNG
Lê Văn Ẩn
Mỗi năm, cứ đến tháng 10 dương
lịch, những người ái mộ vị lãnh đạo anh minh, đã hết lòng vì nước vì dân, nêu
cao tinh thần bất khuất nhưng trung hậu, cương quyết nhưng nhân từ, công bình,
nhưng nhiều tình thương và đã gục ngã vì nhất quyết bảo vệ sự độc lập và chủ
quyền Quốc gia, đó là chí sĩ Ngô Ðình Diệm, tất cả đều hướng về anh linh của
ngài và bào đệ, thắp lên một nén hương lòng, cảm tạ tấm gương trung liệt đáng
cho hậu thế noi theo. Cũng trong thời điểm này, những kẻ đã dính máu ăn phần
trong cuộc phản loạn ngày 1.11.1963, hoặc những kẻ chầu rìa, lợi dụng biến cố
này để kiếm ăn, đều nỗ lực chạy tội tàn ác nhất lịch sử bằng cách vu vạ, bôi
xấu, bịa đặt những chuyện xấu xa cho Ngô Tổng Thống và gia đình để mong làm lu
mờ tài đức của Tổng Thống Ngô Ðình Diệm, đồng thời chạy tội tầy trời của chúng
là làm tay sai ngoại bang để đưa đất nước đến hoàn cảnh khốn khổ hôm nay, thậm
chí có kẻ dám cho rằng “họ Ngô phá ấp chiến lược”. Nhưng giấy không gói được
lửa. Những nhân chứng còn sống, những tài liệu nhan nhản khắp nơi, những tài
liệu của Hoa Kỳ được giải mật đã chứng tỏ những gì là sự thật vẫn là sự thật.
Ðúng là:
Nhân
sinh tự cổ thùy vô tử,
Lưu
thủ đan tâm chiếu hãn thanh”
(Nguyễn Công Trứ)
Có người cho rằng nếu không có đám
phản tướng cam tâm làm tay sai cho ngoại bang, lật đổ Tổng Thống Ngô Ðình Diệm
và nhẫn tâm sát hại người và tiêu diệt luôn nền Ðệ Nhất Cộng Hòa, thì ngày hôm
nay Cộng Sản Việt nam đã bị tiêu diệt và con dân Việt không phải đi lưu lạc
khắp nơi trên thế giới, để lại một đất nước lệ thuộc Trung Cộng và toàn dân
Việt đang khốn đốn dưới ách cai trị khắc nghiệt nhất lịch sử của bọn tam vô ác
độc.
Nhận định trên đây đúng hay sai
không ai có thể xác quyết được, tuy nhiên, nếu cuộc binh biến đó không xảy ra,
nếu các kẻ bị ngoại bang mua chuộc biết suy nghĩ lại, chắc chắn miền Nam Việt
Nam sẽ không thể nào rơi vào tay Cộng Sản, và nhờ đó, chính sách xâm lấn quyền
tự trị dân tộc của Hoa Kỳ có cơ may biến đổi, chẳng những đem lại cho công cuộc
chống Cộng của Việt Nam đi đến thắng lợi mà cò giúp cho các nước thân thiện với
Hoa Kỳ cũng có một “đồng minh” đúng nghĩa của đồng minh. Tại sao chúng tôi dám
khẳng định như vậy? Tại vì những gì mà Tổng Thống Ngô Ðình Diệm đã làm cho đất
nước trong một giai đoạn cực kỳ nguy hiểm, nhiều người cho rằng miền Nam Việt
Nam lâu lắm cũng chỉ 2 năm là sẽ rơi vào tay Cộng Sản Bắc Việt. Ðó là nhận định
chung của những ai theo dõi thời cuộc Việt Nam
sau khi Pháp và Việt Minh ký hiệp ước qua phân Việt Nam.
Ở ngoài Bắc Việt Minh được yên ổn hoàn toàn thì Hồ Chí Minh và đảng Cộng Sản
lại thực hiện một chính sach dã man chưa có trong lịch sử loài người. Trong khi
đó, tại miền Nam Việt Nam,
thực dân Pháp kiệt quệ, chiến bại nhưng lòng tham thực dân vẫn còn nung nấu tâm
can chúng, quyết phá hoại chính quyền miền Nam
mà chúng biết nếu chính quyền này tồn tại thì quyền lợi của Pháp không thể nào
cứu vớt và bành trướng. Vì thế, Pháp vẫn cho thuộc hạ thi hành kế hoạch này đến
kế hoạch khác, kể cả việc lôi kéo Hoa Kỳ về phe với chúng, thúc ép Quốc Trưởng
Bảo Ðại “cất chức” ông Ngô Ðình Diệm và đưa Bãy Viễn, một tên xuất thân từ cặn
bả xã hội, một tên anh chị nhưng có quyền lực do Pháp cung cấp thay thế làm thủ
tướng. Lòng tham không đáy của con người làm mù mắt cả một chính phủ Pháp.
Trong khi đó, các giáo phái với mục đích tốt đẹp nhưng cũng bị Pháp lung lạc
không chịu thống nhất binh lực với quốc gia vì sợ quyền lợi của mình bị đe dọa.
Cuối cùng tuy tiếng súng phản loạn
Bình Xuyên đã nổ nhưng với sự lèo lái của chí sĩ Ngô Ðình Diệm, miền Nam Việt Nam
đã qua cơn thử thách nặng nề. Thực dân Pháp phải cuốn gói xuống tàu về Pháp,
Bình Xuyên của Bãy Viễn bị đánh tan, các giáo phái đã trở về thống nhất với
chính quyền và nền Ðệ Nhất Cộng Hòa ra đời. Cũng trong thời gian này, một cuộc
di cư vĩ đại với cả một triệu người từ Bắc vào Nam, chính phủ phải lo cho họ
tất cả, vì họ ra đi, đúng hơn phần lớn là trốn chạy với 2 bàn tay trắng, chính
quyền phải cung cấp từ lương thực thuốc men, định cư những nơi có
thể sống và phát triển. Công lao đó, thành quả đó không phải ai cũng làm được.
Nói cách khác chỉ có Ngô Ðình Diệm là người duy nhất làm được điều đó.
Tiếc thay và cũng rủi thay cho thân
phận nhược tiểu, Hoa Kỳ đã dùng tiền viện trợ để dồn sức ép lên chính phủ Ngô
Ðình Diệm, bắt buộc phải theo kế hoạch của Mỹ. Sức ép ngày mỗi gia tăng, nhưng
Tổng Thống Ngô Ðình Diệm không còn con đường nào khác, vì sự hiện diện của Hoa
Kỳ đã là cái cớ để Việt Cộng tuyên truyền, xách động tinh thần chống thực dân
của người Việt Nam để thu hút nhân tài vật lực để rồi chúng sẽ đoạt được chiến
thắng hay tạo thêm ảnh hưởng. Kinh nghiệm này ai cũng biết, chỉ có đám phản
loạn quyết theo ngoại bang mới trở nên đui điếc.
Không xoay chuyển được ý chí của
Tổng Thống Ngô Ðình Diệm, Hoa Kỳ đã cho CIA dùng những thủ đoạn thâm độc để đưa
đất nước Việt Nam đến chỗ hỗn loạn. Thâm độc và tai hại nhất là vu cáo cho
chính phủ Ngô Ðình Diệm kỳ thị và đàn áp Phật Giáo. Kế hoạch này đã được mặc
nhiên phối hợp giữa Hoa Kỳ và Việt Cộng. Khởi đi từ vụ nổ trước đài phát thanh
Huế đêm mừng Phật Ðản. Tất cả các tử thi đều chết vì sức ép chứ không phải bởi
súng đạn hay lựu đạn. Sau này có đến 3 nguồn tin khác nhau cho biết chính một
Ðại Úy Hoa Kỳ, Janes scott đã ném chất nổ C-4 gây nên cái chết cho 8 nhân mạng
trẻ con! Tiếp theo đó là những màn tự thiêu vì Ðạo Pháp khiến cho dư luận Quốc
Tế lên án chính phủ Ngô Ðình Diệm, đúng ra là nhờ sự thổi phồng và xuyên tạc
của báo chí Hoa Kỳ và chính quyền Hoa Kỳ phát động. Cuối cùng, một phái đoàn
của Liên Hiệp Quốc đã được chính phủ Ngô Ðình diệm mời đến tận nơi để xem xét. Phái
đoàn này gồm 7 đại diện của 7 quốc gia hoặc là lấy Ðạo Phật làm quốc giáo hoặc
có nhiều tín đồ theo Phật Giáo. Sau những ngày điều tra tận chỗ, đã tiếp xúc
với các vị lãnh đạo tôn giáo, đã phỏng vấn 2 nạn nhân bị tuyên truyền thực hành
tự thiêu được cứu sống, Phái Ðoàn Liên Hiệp Quốc đã có phúc trình lên Liên Hiệp
Quốc: Không có đàn áp Phật Giáo tại Việt Nam! Mặc dù Phái đoàn còn ở lại Việt Nam
mấy ngày sau ngày đảo chánh. Những hoạt động của “Phật giáo” sau ngày 1.11.1963
vẫn tiếp tục để chứng tỏ lời tuyên bố của Thượng Tọa Thích Trí Quang với bà
Maguerite Higgin: “Chúng tôi chỉ có thể dàn xếp với miền Bắc sau khi lật đổ
Diệm, Nhu”. Cuối cùng thì Thượng tọa Thích Trí Quang đã cho lệnh đem bàn
thờ Phật ra giữa đường khiến hầu hết Phật tử chân chánh rất đau lòng, và đến
lúc đó, Thượng Tọa Trí Quang mới thấy, người Mỹ lợi dụng Phật Giáo để làm thanh
thế lật đổ Tổng Thống Ngô Ðình Diệm, xong việc rồi Hoa Kỳ không ngó ngàng đến
lời kêu cứu của Thượng tọa khi bị Tướng Nguyễn Cao Kỳ dùng biện pháp quân sự để
giải quyết vấn đề Phật Giáo xuống đường.
Ðến đây, cũng xin đề cập đến một
kinh nghiệm để thấy rõ tôn giáo nào cũng có Giu Da. Những kẻ đó không bao giờ
tiêu biểu cho tôn giáo mà họ đang theo. Chính họ là kẻ phá hoại, giáo sư Tiến
sĩ Phật Giáo Dương Ngọc Dũng có nói một câu rất chí lý, chính những người trong
tôn giáo đó mới có thể phá hoại tôn giáo đó, chứ những kẻ khác đạo không thể
phá hoại tôn giáo mà họ không theo (đại ý là như vậy, nhưng không nhớ nguyên
văn). Ngày nay, Công Giáo Việt nam cũng đang khốn đốn vì “giám mục, linh mục
quốc doanh, Phật giáo cũng có Phật giáo quốc doanh: do đó, khi đề cập đến vụ
Phật Giáo 1963, chúng tôi không cố ý vơ đũa cả nắm, trong đó có biết bao nhiêu
bậc chân tu biết được Cộng Sản và Hoa Kỳ đã lợi dụng Phật giáo và đã lên tiếng
phản bác, kêu gọi Phật tử hãy trở về con đường Chánh Ðạo, trường hợp Thương Tọa
Thích Thiện Hoa là một.
Ðể dứt điểm chế độ, Hoa Kỳ đã mua
chuộc những tên tướng phản loạn. Khi đã lật đổ được chính phủ Ngô Ðình Diệm,
Hoa Kỳ cũng như đám tướng tá phản loạn đã tàn ác ám sát một cách dã man Tổng
Thống Ngô Ðình diệm và cố vấn Ngô Ðình Nhu. Chính Ðại sứ Hoa Kỳ đã trao ông Ngô
Ðình Cẩn cho đám phản loạn tìm cách giết chết luôn! Tại sao Hoa Kỳ và đám phản
loạn lại bất chấp dư luận thế giới, bất chấp lương tâm con người? Tại chúng sợ
anh em Tổng Thống Ngô Ðình Diệm, sợ cái khả năng cứu quốc và kiến quốc của họ.
Sợ tinh thần bất khuất và lòng yêu nước của họ, sự dân chúng vẫn một mực kính
yêu Tổng Thống Ngô Ðình Diệm. Hậu quả của cuộc phản loạn này là tình hình Việt Nam
mỗi ngày một đen tối cho đến nỗi ai cũng muốn làm đảo chánh.
Chúng tôi mạnh dạn gọi những tướng
tá đảo chánh chỉ là những tên không có đầu óc, không có lòng yêu nước, vì chính
những kẻ đó chỉ biết theo lệnh ngoại bang làm sao lật đổ cho được Tổng Thống
Ngô Ðình Diệm, lấy 3 triệu bạc tiền thưởng chia nhau rồi thôi. Không có bất cứ
một chính sách, kế hoạch nào để thực hiện thay thế chính phủ mà mình lật đổ. Và
từ đó, chủ quyền quốc gia không còn nữa, tất cả đều do Hoa Kỳ định đoạt.
Cũng trong những ngày này, một số
tay sai Việt Cộng tại hải ngoại, kẻ thì chê Quốc Sách Ấp Chiến Lược, kẻ thì cho
rằng chính “Nhà Ngô đã phá ấp chiến lược. Ấp Chiến Lược tuy do cố vấn Ngô Ðình
Nhu chủ xướng nhưng nó kết hợp với kinh nghiệm ở các nước đã tiêu diệt được du
kích Cộng Sản, phối hợp với tập quán rào làng chiến đấu của Việt Nam.
Kết quả của Quốc sách Ấp Chiến Lược đã khiến Việt Cộng điêu đứng, các cán bộ
gộc đều đã lục tục kéo về Bắc để bảo toàn lực lượng. Nhưng ngay sau khi tiếng
súng phản loạn chấm dứt, Dương Văn Minh đã ra lệnh phá ấp chiến lược khiến Việt
Cộng như nước tràn bờ, trở lại đánh giết hệ thống an ninh xã ấp và làm chủ thôn
quê trở lại. Sau đó, vì bị dư luận lên án nặng nề, Dương Văn Minh phải ra lệnh
khác, gọi là “Ấp Tân Sinh” mà đồng bào gọi mỉa mai là “Ấp mới đẻ”, chẳng khác
nào chém chết rồi làm ma chay. Người ta nghi ngờ Dương Văn Minh bị Việt Cộng
mua chuộc cũng không phải là chuyện không thể xảy ra.
Ðặc biệt năm nay, khi Hoa Kỳ quyết
định trở lại châu Á nói chung, Biển Ðông nói riêng, khi mà áp lực sự xâm lấn
đất nước Việt Nam của Trung Cộng ngày càng lộ liễu, có lẽ các tướng tá của cuộc
phản loạn năm xưa lại đang tính chuyện “làm một chuyến hàng chót” hay sao, mà
linh hồn cuộc phản loạn năm xưa là Ðại Tướng Trần Thiện Khiêm lại xuất hiện với
một nhóm người quá ít so với cái danh xưng quá lớn: Tập Thể Cựu Chiến Sĩ VNCH.
Tổng
Thống Ngô Ðình Diệm, cố vấn Ngô Ðình Nhu và tất cả các chiến sĩ đã hy sinh vì
tổ quốc trong cuộc binh biến ngày 1.11.1963 rất đáng cho chúng ta ngưỡng mộ,
quyết noi gương kiên cường và ái quốc của họ, để, mãi mãi xứng đáng là người
Việt Nam. Tưởng niệm Tổng Thống Ngô Ðình Diệm chúng ta phải noi theo gương Tổng
Thống một lòng sắt son với tổ quốc, không chia rẽ, không kỳ thị tôn giáo, sắc
tộc, địa phương, tất cả đều một lòng lo giải phóng đất nước khỏi ách cai trị
của Việt Cộng.

