
...
Vì không được quốc tế quan tâm can
thiệp đủ, nên trong tình trạng bị đàn áp khốc liệt hiện nay, các tín đồ
PGHH Truyền thống rất buồn, rất đau khổ, hết sức chán nản và thất
vọng. Họ cảm thấy mình như bị thế giới bỏ rơi giữa tình cảnh hết sức
nguy hiểm và bi đát hiện nay. Họ đã từng lên tiếng, đưa thông tin, cầu
cứu hải ngoại và quốc tế can thiệp… Nhưng cho đến nay, những lời kêu
cứu ấy dường như chẳng có tác dụng gì cụ thể. Vì thế, các tín đồ không
còn dám lên tiếng tố cáo hay kêu ca gì, thậm chí không dám trả lời các
đài hải ngoại về tình trạng bị đàn áp ghê gớm hiện nay. Nếu lên tiếng
mà có hiệu quả, được quốc tế quan tâm can thiệp hữu hiệu, thì dù sống
dù chết, rất nhiều tín đồ sẽ lên tiếng mạnh mẽ về hàng trăm trường hợp
đàn áp hiện nay. Nhưng than ôi, họ cảm thấy lên tiếng như thế chẳng ích
lợi gì, chẳng được bênh vực mà còn bị công an đàn áp, đánh đập mạnh
tay hơn. Người nào dám lên tiếng thì bị kết tội nặng lên gấp ba bốn
lần.
Thật ra, các Cơ quan Nhân quyền Quốc
tế đã từng tích cực tìm cách can thiệp về trường hợp của ông Lía và
những tín đồ bị bắt cùng với ông. Nhưng để can thiệp hữu hiệu, họ đòi
hỏi các tín đồ PGHH phải cung cấp cho họ những bằng chứng chính xác và
rõ ràng về sự đàn áp ấy. Việc đòi hỏi bằng chứng bị đàn áp là chuyện rất
hợp lý, vì khi các Cơ quan Nhân quyền lên tiếng phản đối bè lũ cầm
quyền CSVN, chúng luôn luôn đòi hỏi các Cơ quan Nhân quyền đưa bằng
chứng. Không đưa ra được đủ bằng chứng rõ ràng chính xác thì chúng sẽ
phủ nhận hoàn toàn, thậm chí còn kết án ngược lại các nhà vận động nhân
quyền là đã vu cáo chúng nữa.
Nhưng tiếc thay, người dân quê Việt
Nam đâu có thói quen lưu giữ những bằng chứng bị đàn áp đó. Khi được
hỏi đến bằng chứng thì họ không biết tìm đâu ra. Còn Cộng sản thì gian
manh quỷ quyệt, chúng đâu để cho dân có bằng chứng rõ ràng để tố cáo
chúng đàn áp. Chẳng hạn, chúng ép buộc các tín đồ Hòa Hảo đến đồn công
an để thẩm vấn, đe dọa, buộc bỏ đạo mà chỉ “mời” miệng, không giấy mời
hay giấy triệu tập, thì người dân lấy gì làm bằng chứng về sự khủng bố
đó. Người dân miền quê thì cả 100 nhà mới có một nhà có máy chụp. Khi
chụp hình cảnh công an đàn áp mà chúng thấy được thì lập tức chúng tịch
thu máy chụp hoặc bắt xóa hết hình ảnh chụp được. Ở những vùng thôn
quê, không có tai mắt của quốc tế, bè lũ cầm quyền địa phương tha hồ tác
oai tác quái với đám dân chúng hiền lành chất phác.
Dân chúng ở những miền quê của một
đất nước tụt hậu như Việt Nam đâu có biết sử dụng những phương tiện của
thời đại như dân ở tỉnh hay thành phố, hoặc như dân chúng những nước
dân chủ tự do trên thế giới. Đòi hỏi những nông dân Việt Nam vô tội
những bằng chứng đầy đủ về việc cộng sản đàn áp họ như đòi hỏi những
người dân tộc khác trên thế giới thì quả là... chưa hiểu gì về tình
trạng khó khăn của họ cả. Và kết quả là họ bị đàn áp thẳng tay mà chẳng
biết kêu cứu ở đâu!
Nếu các nhà vận động nhân quyền cứ
đòi hỏi phải có bằng chứng chính xác và rõ ràng mới bênh vực được những
người bị đàn áp thì chắc chắn họ đành phải chịu thua sự quỷ quyệt,
gian manh và tàn ác của bè lũ cầm quyền CSVN thôi. Và những người dân
đành phải câm họng để mặc cho lũ sói cắn xé, hành hạ.
Chúng ta phải làm sao bây giờ? Chẳng lẽ cứ để cho CSVN tự do tiêu diệt đạo PGHH?
Nhóm Phóng viên FNA Khối 8406 tường trình từ Việt Nam19-08-2011
.

