CHÚ CHÓ HACHIKO TRUNG THÀNH
Lâm Thu Hà
Nơi đất Nhật có
chuyện gì cảm động
Xin trả lời rằng :
chú chó Hachi
Giáo sư già, ông
chẳng có con thơ
Nên xem nó như là
người con ruột
Bé Hachi / ngày xưa /
thân nõn nuột
Trắng xen vàng nhìn
sạch sẽ như bông
Hai năm trời nó khắng
khít bên ông
Cùng ăn ngủ, cùng
chơi đùa vui vẻ
Rồi mỗi sáng ông giáo
sư đi dạy
Chú chó trung thành /
chạy theo tiễn chân ông
Tới nhà ga rồi nó mới
quay về
Và chờ đợi cứ 3 giờ
chiều đến
Ông tan sở đến ôm
chầm lấy nó
Hachi mừng, nó liếm
láp yêu thương
Và vẫy đuôi như nó
muốn nói rằng
“Thương ông chủ suốt
đời không thay đổi”
Hai chủ tớ cùng vui
mừng rạng rỡ
Dắt nhau về, thề
không thể rời xa
Nhưng cuộc đời nhiều
trắc trở can qua
Và định mệnh đã an
bày nghiệt ngã
Sáng hôm ấy cũng như
ngày thường lệ
Hachi mừng chạy theo
tiễn giáo sư
Có ai ngờ đó là buổi
gặp nhau
Lần sau cuối của 1
đôi chủ tớ
Ông đang dạy bỗng
nhiên ông đột quỵ
Vội lìa đời bỏ chú
chó hiền ngoan
“Không kịp nhìn và
vĩnh biệt mày đâu
Tao đi trước mày ở
nhà ngoan ngoãn”
Hachi vẫn như mọi
ngày thường lệ
Đến sân ga vào đúng
lúc 3 giờ
Nó đâu ngờ ông đã mất
rồi đâu
Và mãi mãi không trở
về được nữa
Nó ngồi đó ánh mắt
buồn trông đợi
Bao chuyến tàu lần
lượt lướt chậm qua
Trời tối rồi vẫn
không thấy giáo sư
Nhưng chú chó vẫn
không hề nản chí
Nó chạy khắp / sân ga
/ như gào thét
“Ông chủ ơi ! Hachi
đứng chờ ông ?
Con chờ ông...nhưng
không thấy ông về ?
Ông đâu mất...để
Hachi thui thủi ? ”
Gạt nước mắt, bé
Hachi lầm lũi
Nó vẫn chờ, không tin
chủ mình đi
Bởi trong tim chú chó
nhỏ tin rằng
Ông không mất rồi sẽ
về cùng nó
Ngày thay lá, tháng
thay hoa
Năm dài cây liễu đổi
màu đơm bông
Tuyết rơi sương phủ
lạnh lùng
Đổi thay cảnh vật
không còn như xưa
Nhưng Hachi vẫn cứ
chờ
Tấm lòng trung liệt
thề không đổi dời
Rồi cứ thế nó vẫn
ngồi chờ đợi
Dẫu lúc này bệnh viêm
khớp phù chân
Nó đã già lông trắng
chuyển bạc nâu
Và ánh mắt nhìn xa
xăm mòn mỏi
Nhớ lại thời dĩ vãng
thưở ngày xưa
Lúc mới về còn bé
bỏng trẻ thơ
Ông bồng ẵm và nâng
niu như trứng
Cùng ăn lóc chơi
ngoài vườn hoa dại
Buổi chiều tà bên bờ
suối có nhau
Và những đêm / tuyết
phủ lạnh / trên đường
Ông về trễ / vì giờ /
tan ca trễ
Con chó nhỏ / lông
trắng vàng / đến đón
Nó vui mừng chồm đến
liếm người ông
Giáo sư cười xoa đầu
bảo “mày ngoan”
Rồi ôm nó truyền tình
thương hơi ấm
Nhưng tất cả giờ đây
đà chấm dứt
Nước mắt lăn dài /
trên đôi mắt Hachi
Khép bờ mi ôm quá khứ
êm đềm
Chôn đáy mộ, khóc
thương tình ông chủ
Nó đã chết, chết nơi
nhà ga cũ
Nơi đợi chờ gần 11
năm trôi
Cảm tấm lòng trung
liệt khó tìm đâu
Dân thành phố mướn
thợ về điêu khắc
Một bức tượng đặt nơi
nhà ga đó
Còn bức kia đặt cạnh
mộ giáo sư
Để cho hồn chủ tớ
được gần nhau
Nơi âm cảnh không đổi
thay lòng dạ
Ông nuôi nó chỉ 2 năm
vỏn vẹn
Nhưng Hachi dùng tất
cả cuộc đời
Ngồi đó chờ tựa như
Ải Vọng Phu
Hachiko xứng đáng
được vinh danh sử sách

