NGHĨA TRANG BIÊN HÒA XIN NHẮN ĐÔI LỜI
Việt Nam
đau xót Biên Hòa
Xót người nằm xuống lạnh lùng máu xương
Ba mươi sáu / năm dài trong đau đớn
Ngậm ngùi thương người ngã xuống vì dân
Họ ra đi vì lý tưởng riêng mình
Và nằm xuống không một lời hứa hẹn
Không lựa chọn binh chủng và màu áo
Từ bộ binh, thiết giáp lẫn không quân
Nghĩa trang buồn chẳng phân biệt mà chi
Dù thiếu tướng, sĩ quan hay binh sĩ
Không một nén nhang thơm nơi hiu quạnh
Số phận buồn khiến thân xác quạnh hiu
Nơi tịch liêu chưa cúng kiến một lần
Nên mưa gió cũng mặc tình quấy nhiễu
Sự yên tĩnh của những người lính trẻ
Khiến vong hồn trăn trở giấc ngàn thu
Tất cả những con đường xưa thẳng tắp
Hai bên trồng hàng dương cứ rì xanh
Ngày nay thì trông xơ xác đìu hiu
Không có bóng người thân nào trông đến
Đường mòn cũ chưa một lần rửa sạch
Ngoài nằm chờ cơn mưa lạnh chiều đông
Dọc bên đường khu giải trí vui chơi
Hằng năm đến hàng triệu người lui tới
Là khu vực Suối Tiên ngày nay đó
Từng đoàn xe du khách ghé vào chơi
Tâm trạng thì hớn hở một niềm vui
Mà quên mất nghĩa trang nằm cô độc
Chỉ cách có một khoảng đường ngắn ngủi
Nhưng mọi người dã quên hẳn từ lâu
Vì nếu tìm chắc chắn gặp khó khăn
Nên vô vọng con đường vào nghĩa địa
Hàng quán cứ tấp nập vì buôn bán
Từng đoàn xe bị kẹt giữa giờ G
Nên con người chẳng suy nghĩ làm chi
Dửng dưng bước trên con đường riêng họ
Còn ai nhớ và mấy ai suy nghĩ....
Thân phận buồn của người lính Việt Nam
Từng dọc ngang miền chiến trận năm nào
Giờ nằm xuống ủ thân miền đất lạnh
Họ ngã xuống vì sinh tồn xã tắc
Mỗi khi nhắc đến mùa hè năm đó
Hãy nhớ về xương máu của người xưa
Họ bỏ đời ở giữa tuổi đôi mươi
Vì sự sống cho chúng ta no ấm
Việt Nam
cứ mỗi năm mùa hè đến
Dân phất cờ hỉ hả để khoe khoang
Chiến thắng này coi bộ rất vẻ vang
Còn hải ngoại đau buồn.....trong kỷ niệm
Vì đời họ lưu vong và mất mát
Những trái tim cùng dòng máu giết nhau
Hỏi cuộc đời có chuyện đó thật sao ?
Và sự thật Lâm Thu Hà đang khóc
Từ “một chín bảy tám” năm về trước ( 1978)
Tính tới nay ba mươi mấy năm trôi
Có một người đàn ông chẳng tuổi tên
Thường đến viếng từng nấm mồ cô độc
Mười ngàn ấy chẳng lấy gì làm đắt
Chẳng gọi mời chẳng xin xỏ một ai
Tích cóp tiền ông chẳng dám tiêu xài
Mua sơn đỏ phết lại từng bia mộ
Từ những cái tên dường như xa lạ
Riết rồi thì cũng thân thiết cùng ông
Rồi một mình lang thang khắp nghĩa trang
Tô đậm nét những tấm bia mờ nhoạt
Từ những chức thiếu úy và hạ sĩ
Binh nhất, binh nhì, ông đều lấy làm thương
Bởi cuộc đời họ ăn gió nằm sương
Và phần lớn là sỹ quan rất trẻ
Họ là lính mới ra trường dăm tháng
Chưa có nhiều kinh nghiệm để chinh sa
Khắc trong hồn chỉ hai chữ “hy sinh”
Vì tổ quốc bỏ thân nơi trận mạc
Giờ hoang phế không bóng người lai vãng
Nghĩa trang này còn ai nhớ mà chi
Có chăng là kẻ hút chích về đêm
Đời là thế ! Biết làm sao thay đổi
Quốc lộ 1 không quá 500 mét
Cách nghĩa trang một khoảng có gì xa.....
Vậy mà là hai thế giới khác nhau
Vì cách biệt hoàn toàn trong đau khổ
Ngày dù sáng cũng như đêm u ám
Nếu một mình lang thang khắp nghĩa trang
Xin ngậm ngùi thương tiếc nấm mồ hoang
Nằm hiu quạnh nơi vùng trời cô lạnh
Nghe rõ tiếng gió rung cây xào xạc
Tiếng chim kêu, côn trùng khóc nỉ non
Nhất là khi mưa gió dạo vô tình
Như hờn trách tình đời sao đen bạc
Và ngược lại ở ngoài kia phố xá
Tiếng gọi nhau náo động bởi người, xe
Thì chẳng còn ai nhớ tới làm chi
Mà quên lãng cho nó vào dĩ vãng
Những linh hồn ngỡ ngàn thu yên giấc
Sau khi đền nợ nước trả thù nhà
Vậy mà giờ chờ cải táng hài tro
Thêm tức tưởi linh hồn người đã khuất
Người hải ngoại thấy càng thêm đau nhói
Họ mót tiền gửi về nước Việt Nam
Không ồn ào, chẳng kêu gọi một ai
Âm thầm giúp, sửa san bao hoang mộ
Nhưng tiền ấy không đủ mà trang trải
Rất nhiều nơi hoang phế dấu thời gian
Những mộ bia bị đập phá hoang tàn
Vô danh tánh, nhận diện không nổi nữa
Mùa xuân đến, hạ thu đông qua hết
Những hoang mồ nằm hiu quạnh cô đơn
Giờ cuối cùng trận bức tử năm xưa
Người thua trận bị đời cho ngã ngựa
Họ nằm xuống thèm nén nhang đơn ấm
Bị thiếu từ cả mấy chục năm qua
Hậu nhân giờ chẳng tưởng nhớ tiếc thương
Đời mãi mãi sẽ không còn nhìn thấy
Người lính già mái đầu đã bạc phơ
Áo bạc mà vì khói trận năm xưa
Và lê bước trong nghĩa trang cô độc
Tay ôm chặt đóa hồng màu đỏ thắm
“Tặng cho mày làm kỷ vật chia tay
Còn tao sẽ làm người lưu vong quốc...”
Tình thương ấy cách nửa vòng trái đất
Người lính xưa ...giờ cũng đã.....xa xôi
Sót lại là cánh hoa héo tàn khô
Giờ nằm đó, gió kêu hồn lạnh lẽo
Oan ức quá ! mồ Biên Hòa bật khóc
Người sống giờ.....ngậm ngùi cũng khóc theo.....
Quá khứ buồn theo tiếng hát bay xa........
Và ai nhớ tuổi thơ buồn chợt khóc
Ai đã từng thế thốt chữ chung tình
Ai là người giữ tâm sáng trung trinh
Xưa ai ....chết ......và nay...ai còn sống ?
Từ thời ly loạn ngày xưa....
Đến ngày thống nhất đất trời bình yên
Người xưa về cõi thiên tiên
Chỉ còn tiếng hát ru tình chờ mong
Lạnh lùng hiu hắt chiều đông
Chỉ còn chiếc lá ru tình...thủy chung
Lâm Thu Hà

