
...
Xã hội Miền Nam
tự do tạo môi trường để tinh anh phát tiết trên mọi phương diện. Ngày nay, sau
36 năm nhìn lại, đảng cộng sản Việt Nam vẫn không biết rằng khi giam hãm, đầy
đọa hàng triệu người sống ở Miền Nam có liên hệ với chính quyền đem nhốt vào
ngục tù, họ đã hủy diệt đi hầu hết những nhân tài về mọi mặt của đất nước,
những trí thức khoa bảng mà có thể vài trăm năm sau, Việt Nam chưa thể có lại.
Miền Nam Việt Nam không chỉ “sản xuất” có hai “thiên tài” là Trịnh Công Sơn và
Bùi Giáng đâu. Nhưng Việt cộng chỉ “chấp nhận’ có hai người này vì một anh thì
trốn lính, sống hèn mọn trong sự che chở bao dung của chính phủ Miền Nam
tôn trọng nghệ sĩ, còn người kia thì mang bệnh tâm thần. Cứ đếm lại số sách đã
được xuất bản tại Miền Nam trong 20 năm từ 1954 đến 1975, từ khoa học đến chính
trị, từ truyện ngắn, truyện dài, thơ văn đến âm nhạc rồi so sánh với 60 năm
cộng sản CAI TRỊ Việt Nam thì sẽ hiểu.
Do đó, so với xã hội Việt Nam
dưới thời Việt gian cộng sản thì xã hội Việt Nam Cộng Hoà là thiên đường, là
con đường mà Việt Nam
cần nhiều thập niên mới “back to the future” được. Những người Việt Nam
sống tại Miền Nam
trước 1975, biết rõ điều này. Lá cờ vàng và danh hiệu Việt Nam Cộng Hoà vì sao
vẫn được họ sùng kính dù Việt Nam Cộng Hoà đã mất đi phần đất cuối cùng đã 36
năm
******
Vì không được sống, không được trưởng thành, không được hoạt động chính
trị, văn hoá hay sống đời quân ngũ của xã hội Miền Nam nên không có gì ngạc
nhiên khi những người trí thức Cộng Sản thù ghét bọn cầm quyền cộng sản vì đã
hất cẳng họ, đã đẩy họ ra khỏi nước, rồi vì hậm hực nên suốt ngày ngồi viết
những điều phản đối bọn cầm quyền cộng sản nhưng vẫn vinh danh bác Hồ và “kẻ
cả” xem cộng đồng Người Việt hải ngoại là những kẻ bại trận, lá cờ vàng là vô
nghĩa nên không muốn đoàn kết để lật đổ chế độ độc tài cộng sản mà họ là một
thành phần cốt cán trước đây. Sống nơi xứ sở tự do này, chúng ta nên tôn trọng
họ. Thái độ không muốn đứng chung trong hàng ngũ với Người Việt quốc gia cũng
là một điều dễ hiểu: bối cảnh lịch sử do đảng cộng sản Việt Nam từ 60 năm qua
đã chia dân tộc và đất nước Việt Nam ra thành nhiều khối: trí thức, công nhân,
cộng sản, quốc gia, vv…vv… Điều khó hiểu là những người cán bộ đảng trung kiên
bị thất sủng như ông Nguyễn Minh Cần, ông Bùi Tín, ông Vũ Thư Hiên thường viết
bài dạy Người Việt quốc gia, những công dân của Việt Nam Cộng Hoà chống cộng
trong khi họ nhìn thấy trước mắt, cái đảng tạo ra họ, cho họ một vị thế, một
tên tuổi, chính cái đảng đó đang làm tan rã đất nước và con người Việt Nam. Cái
đảng bất nhân đó đang chia 85 triệu Người Việt ra làm hai khối: đại đa số quần
chúng bình dân, không có phương tiện về an sinh xã hội, không có giáo dục, sống
đời nô lệ phục vụ cho một thiểu số cán bộ tham ô mà ngôn ngữ Việt cộng gọi là
“quan tham”. Cái đảng bất nhân đó đang đưa đất nước đến cái họa diệt vong trong
tay Tàu Cộng.
Sau 1975, Người Việt Quốc Gia, những công dân của Việt Nam Cộng Hoà vì
thất thế nên chúng gọi là “ngụy”, đày ải quân dân cán chính trong rừng già để
chết dần chết mòn, gia đình ly tán, con cái thất học, nên bằng mọi cách Người
Việt Quốc Gia phải ra đi và bằng ý chí cương cường quật khởi cuả dân tộc Việt
Nam, khối Người Việt Tự Do, những công dân cuả Việt Nam Cộng Hoà đã chọn thế
giới làm lãnh thổ, phát triển tài lực và trí tuệ, ngăn chận được sự tuyên
truyền và bành trướng của bọn Việt gian cộng sản khắp nơi. Có mà nằm mơ, người
ta cũng không thể nghĩ rằng những công dân Việt Nam Cộng Hòa trong điều kiện
sinh sống dù lưu vong, dù trong lao tù cộng sản đã giữ vững được ý chí chống
cộng đến thế. Thế hệ thứ hai của cộng đồng Người Việt tị nạn cộng sản, của
những công dân của Việt Nam Cộng Hòa vẫn giữ được nguyên vẹn đạo đức và luân lý
của Việt Nam. Trong mọi gia đình, những đứa trẻ không nói rành tiếng Việt hay
nói tiếng Việt với giọng ngọng nghịu của người bản xứ nhưng đều là những đưá
trẻ ngoan ngoãn vì chúng biết rằng cha mẹ chúng phải lưu vong, phải hy sinh
nhiều để chúng được lớn lên ở một đất nước tự do, có cơ hội để phát triển trí
tuệ, những điều chúng sẽ không có được nếu sống dưới một chế độ cộng sản, như
Việt Nam cộng sản ngày nay, như Cuba, như Bắc Hàn, hay ngay cả Trung cộng…
Nhưng những người như ông Nguyễn Minh Cần, ông Bùi Tín đâu phải là ngụy.
Các ông này là những “trí thức cộng sản” lớn lên trong lòng chế độ. Đáng lẽ các
ông đừng hèn, hãy ở lại Việt Nam, hãy kêu gọi nổi dậy, hãy dẫn dắt toàn dân
chống lại cái đảng cướp đã tạo ra các ông, hãy cho toàn dân biết ‘chúng” đã đi
sai… đường cách mạng. “Con đường Bác đi” cuả các ông không lẽ lại là con đường…
bi đát, đưa hàng trăm ngàn gái Việt ra hải ngoại lấy chồng Đại Hàn, Đài Loan,
làm mãi dâm mới có cơm ăn? “Con đường Bác đi” không lẽ lại là con đường dâng
nước Việt cho Tàu? Các ông hãy can đảm đứng dưới ngọn cờ do các ông lựa chọn
miễn là các ông bảo vệ được dân, được đất nước khỏi rơi vào tay giặc là được.
Hãy hành động như các chiến sĩ của Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà đã làm trước khi
bị tước súng vì một thế cờ chính trị thế giới: họ đã đứng lên, đã anh dũng hy
sinh, đã chống lại áp bức của chính quyền để bảo vệ dân, bảo vệ từng tấc đất
Miền Nam để rồi đảng các ông đã lừa gạt dân Miền Bắc, đưa họ vào Nam, đem sinh
mạng làm bia đỡ đạn để “giải phóng” một Miền Nam trù phú, một xã hội tôn ti
trật tự, đạo đức văn hoá, luân lý cần được bảo tồn.
Mới đây có một bài viết của một người thuộc thế hệ trẻ có tựa đề “Hãy để
cho Việt Nam Cộng Hòa lùi vào dĩ vãng một cách tự nhiên” do diễn đàn danchimviet.info
(BBT: Trong bài, tác giả viết .com) phổ biến với lời toà soạn như sau:
LTS: Trong công cuộc đấu tranh dân chủ hóa Việt Nam
hôm nay , tìm hiểu tư duy của lớp người trẻ không tham dự vào cuộc chiến
quốc-cộng
trước kia – mà sẽ là chủ lực cách mạng nay mai – là một điều cần thiết.
ĐCV chọn đăng bài viết của tác giả Tiên Sa trên mạng xã hội facebook
cũng nằm trong tinh thần đó. Mời bạn đọc cùng suy tư và chia sẻ. (hết
trích)
Nội dung bài viết của người bạn trẻ này cũng như nội dung bài viết của
ông cán bộ già thất sủng Nguyễn Minh Cần giống nhau ở chỗ: cuộc cách mạng lật
đổ bạo quyền cộng sản chưa xảy ra nhưng họ đã sợ lá cờ vàng và chế độ Việt Nam
cộng hoà được tái lập ở Việt Nam… sau 36 năm bỏ chạy. Đào Nương tôi không tin
đây là bài viết của một người viết trẻ ở hải ngoại. Thật ra, tháng 4, 1975,
Người Việt Miền Nam
đã quá mệt mỏi với một cuộc chiến không lối thoát giữa hai ý thức hệ tự do và cộng
sản. Cái thành trì bảo vệ thế giới tự do đã không còn đứng vững sau khi Tổng
Thống Hoa Kỳ Nixon qua gặp Mao Trạch Đông và Chu Ân Lai. Giữa một bên chiến đấu
với viện trợ có điều kiện và một bên được viện trợ vô điều kiện (?) của khối
cộng sản, sự chiến thắng khó lòng ở về phía VNCH.
Khi buông súng năm 1975, Người Việt Miền Nam đã muốn “Hãy để cho Việt
Nam Cộng Hòa lùi vào dĩ vãng một cách tự nhiên” để hai miền cùng nhau xây nước
và dựng nước chứ. Nhưng việc gì đã xãy ra sau đó, chắc Ban Biên Tập của Đàn
Chim Việt, nơi phát tán những bài viết của ông Nguyễn Minh Cần và “người bạn
trẻ” Tiên Sa chắc đã biết rõ hơn ai hết: hàng triệu quân dân cán chính Miền Nam
bị đầy vào lò “cải tạo”, gia đình họ bị đẩy đi vùng kinh tế mới, cướp nhà, cướp
của, con cái họ không được đến trường. Cho đến ngày nay, những người sinh sống
tại Miền Nam
vẫn còn là những công dân hạng hai trên đất nước mình.
Vì nghĩ rằng “Hãy để cho Việt Nam Cộng Hòa lùi vào dĩ vãng một cách tự
nhiên” nên hàng triệu người Miền Nam đã buông súng, xếp hàng đi tù cải tạo vì
nghĩ rằng một giai đoạn chiến tranh tương tàn đã đi qua, đi trình diện một
tháng rồi về sống đời công dân của một quốc gia độc lập và thống nhất. Chuyện
gì đã xảy ra cho họ, cho những người sinh sống tại Miền Nam
sau 1975?
Không lẽ ngày nay, trong công cuộc cứu nước, khi không còn ở vị thế cầm
quyền thì những công dân của Việt Nam Cộng Hoà không thể là một tiếng nói đối
lập với cái chính quyền vô nhân đang cai trị đất nước Việt Nam
hay sao? Chúng ta sẽ đấu tranh để những người dân của đất nước Việt Nam dân chủ
và tự do có quyền lựa chọn cho họ một đảng phái cầm quyền, họ sẽ biểu quyết về
một lá cờ tượng trưng cho đất nước. Đảng cộng sản Việt Nam hiện nay có 3 triệu
đảng viên hầu hết là bọn thất học, tham ô. Cứ nhìn vào xã hội Việt Nam ngày nay
thì thấy rõ. Cộng đồng Người Việt tị nạn cộng sản ở nước ngoài có 3 triệu người
nhưng đồng thời họ cũng là công dân của những quốc gia tự do và dân chủ. Việc
họ phải sống lưu vong ở hải ngoại không phải là một việc trốn chạy hèn nhát mà
là hậu quả tất nhiên cuả một cuộc chiến tương tàn có kẻ thua, người thắng. Khi
họ tập hợp để nói lên tiếng nói của Người Việt không chấp nhận chế độ cộng sản,
một tiếng nói đối lập là một việc làm cần thiết khi Người Việt không thể làm
được điều này ở quê hương. Tiếng nói đối lập này và lá cờ vàng trong giai đoạn
này chắc hẳn là cần thiết cho công cuộc đấu tranh hơn là tiếng nói “lèm bèm”
của những ông đảng viên thất sủng “chạy trốn” ra nước ngoài chứ?
Hy vọng bài viết này sẽ giải thích được phần nào tại sao Người Việt
không cộng sản không thể “Để cho Việt Nam Cộng Hòa lùi vào dĩ vãng một cách tự
nhiên” được. Vì đó là tương lai của đất nước Việt Nam.
Đừng bàn cãi trên những trang giấy hay trên những trang mạng điện tử. Thực tế
chứng minh cho hành động. Trong 60 năm, đảng cộng sản Việt Nam đã tàn phá đất
nước và con người Việt Nam đến tận cùng đáy vực, khi các ông “trí thức cộng
sản” đủ hết hèn để la làng (nhưng cũng phải núp đàng sau cái xác còn thở của
“đại tướng”) về cái họa mất nước mà cũng chỉ như tiếng rên trong lăng Ba Đình
cuả cái xác thối rữa chưa chôn thì chúng ta có cần bàn cãi thêm về cờ vàng hay
cờ đỏ không? Ngược lại, chỉ trong 36 năm, cộng đồng Người Việt tị nạn cộng sản
đã “bành trướng” điạ bàn hoạt động khắp năm châu, những khu phố Việt Nam sầm
uất, vững mạnh hơn các ChinaTown của người Tàu, mỗi năm cộng đồng Người Việt
gửi về nuôi thân nhân hàng chục tỹ đô la. “Chạy trốn, thua trận” mà làm nên …
nghiệp lớn như vậy trong khi bọn cộng sản Việt Nam
thì co cụm lại trong các toà sứ quán, ra đường thì mắt la, mày lét sợ người dân
bắt gặp. Lãnh tụ ngoại giao như tên Nguyễn Xuân Việt ở Jordanie thì hành xử như
bọn đầu gấu, du đãng khiến thế giới phải bàng hoàng và người nữ công nhân 20
tuổi bị xúc phạm đã được Hoa Kỳ cho nhập cảnh vì lý do chính trị thì đủ hiểu.
Dĩ nhiên, ở đâu, xã hội nào thì cũng gồm đủ con gà, con công, con phụng…
đừng nhìn vào đàn gà của cộng đồng Việt Nam
hải ngoại rồi kết luận tất cả chỉ là một đàn gà mà lầm to. Nhưng có một điều có
thể coi như là chân lý “không thay đổi” dù bên này hay bên kia bờ Thái Bình
Dương: đảng viên cộng sản thì anh nào cũng hèn, cứ phải dựa vào nhau để sống
còn, để được làm “quan tham” bóc lột dân lành. Chúng đoàn kết theo đúng tôn chỉ
“tranh đấu đến cùng với kẻ thù, chỉ hoà giải với nội bộ”. Trong khi nếu vì
tương lai dân tộc thì phải tìm cách liên kết mọi người với nhau chứ. Ra đến hải
ngoại vẫn còn sợ lá cờ vàng nhưng tiền bạc của cờ vàng thì đưa lên mặt mà hít
hà. Khinh bọn “thất trận, giặc ngụy” bỏ chạy, nhưng lại sợ chúng nó trở thành
một thế chính trị đối lập trở về nhưng vẫn ra chính sách ve vãn Việt kiều. Chơi
với cái đầu “ngụy” thì không dám chơi chỉ muốn chơi với các“khúc ruột thừa” của
họ?
Việt Nam Cộng Hoà phải sống mãi trong lòng người Việt không cộng sản là
vì thế! Vì không muốn nhận sự nhục nhã là công dân của một nước Việt Nam Dân
Chủ Cộng Hoà, muốn bảo vệ ngư dân cũng phải xin phép “thằng” Tàu Cộng!
Chúng ta hãy hành động. Tự cứu mình và cứu những người khác nữa. Vì
tương lai, xin tất cả hãy tìm cách liên kết với nhau trong tình dân tộc.
Đào Nương

