
Quang Trung Nguyễn Huệ
IV/ Nhìn về quá khứ
Hằng
năm tại chùa Đồng Quang (Đống Đa) có mở hội gọi là ngày
Giỗ Trận Đống Đa. Một phần dân chúng tại đây muốn
kỷ niệm chiến thắng lịch sử của dân tộc,
phần khác muốn siêu độ vong linh của
chiến sĩ Tây Sơn và hơn 20 vạn quân Thanh
đã tử trận tại đây vào đầu năm Kỷ Dậu 1789. Đó là lý do
tại sao những thế hệ người Việt Nam sau này gọi
là Tết Đống Đa hay Giỗ trận Đống Đa và
chữ Giỗ ở đây cần nên hiểu theo ý nghĩa
tích cực chứ không phải là một dịp kỷ
niệm người chết theo ý nghĩa thông thường.
Tích cực đó là phát huy nhân
đức của tiền nhân đã dầy công dựng nước và giữ nước từ đó làm cho
đất nước được thăng hoa hãnh diện ngẩng cao đầu với cộng đồng nhân
loại. Nhưng tiếc rằng thực tế của đất nước Việt Nam sau hơn 200
năm chiến thắng Đống Đa nghiêng trời lệch đất của Quang Trung
Hoàng Đế đã khiến người dân Việt hậu duệ của ngài phải cúi đầu hổ
thẹn.
Ngày xưa, phương tiện giao
thông cũng như tư duy của con người chưa được phong phú, nên vua Lê
Chiêu Thống đã phải bỏ ngai vàng chạy sang tàu cầu viện ngoại
bang. Ngày nay, ở thế kỷ 21, con người tiến bộ văn minh hơn, kỹ
thuật mãi quốc cầu vinh của cộng sản Việt Nam cũng tân kỳ không
kém. Khỏi cần đi đâu xa, chỉ ngồi tại Hà Nội, là bán được nước,
buôn được dân qua các hiệp định biên giới, vịnh Bắc bộ, Bauxit Tây
nguyên...
Quân đội Tầu cộng ngày càng
lộng hành nhờ sự bao che của Hà Nội, họ bắn giết, hành hạ, làm nhục
người dân Việt Nam một cách không nới tay. Và Quân đội Nhân Dân
Việt Cộng lại ở trong tình trạng liệt kháng (tê liệt ý chí chiến
đấu), chỉ đứng nhìn ngoại bang bắn giết đồng bào mình một cách
thản nhiên và xem việc bảo vệ dân không phải là chức năng của họ.
Hơn thế nữa, An Nam đô hộ phủ còn lập ra "Tự Vệ Biển" để bảo vệ
các hải đảo cũng như ngư dân Việt Nam. Đây là hình thức lấy dân
làm bia đỡ đạn cố hữu như quá khứ đã làm qua chiến thuật "biển
người" để xâm lăng Việt Nam Cộng Hòa.
Hy vọng rằng trong một tương
lai gần Quân đội Nhân Dân Việt Cộng cũng như Công an Nhân dân sẽ
ra khỏi tình trạng nêu trên, đó là từ chối bảo vệ đảng Cộng sản Việt
Nam với biệt danh mới là An Nam đô hộ phủ và trở về để bảo vệ đất
nước và tộc Việt chống lại âm mưu Hán hóa tộc Việt của Tầu cộng.
V/ Và hướng đến tương lai:
Có nhiều ghi nhận rất đáng quan tâm
về tình trạng chuyển quân của Tầu cộng vào sâu lãnh thổ Việt Nam,
cũng như tập đoàn An Nam Đô Hộ Phủ ở Hà Nội âm thầm hoặc công khai
triệt tiêu các mầm móng chống ngoại xâm trong và ngoài Quân Đội.
Rồi đây đất nước Việt Nam sẽ ra sao, với tình trạng như thế này?
Lẽ đương nhiên người dân Việt không thể nào chấp nhận hiện trạng trên, cho nên
Hồn Thiêng Sông Núi
Khí Phách Tiên Rồng
Cuồn Cuộn Sóng Thần
Đánh Tan Tầu Cộng
Đánh Tan Tầu Cộng đây
ý nói đánh tan ý chí xâm lăng của họ. So về thế và lực, giữa dân
tộc Việt với tập đoàn An Nam đô hộ phủ ở Hà Nội và Tầu cộng ở Bắc
Kinh thì cán cân nghiêng hẳn về phía tập đoàn xâm lăng và bộ hạ
địa phương. Chỉ một điều duy nhất họ không có, đó là chính nghĩa.
Tộc Việt có chính nghĩa nhưng cần tích cực phát huy, tộc Việt ở
trong và ngoài nước trong thời gian qua đã tích cực phát huy chính
nghĩa dân tộc đề kháng lại âm mưu xâm lăng của Tầu cộng cũng như
phản đối sự đồng loã bán nước cho ngoại bang của tập đoàn An Nam
đô hộ phủ ở Hà Nội.
Trong tinh thần đó, Hòa Thượng Thích Quảng Độ đã lên tiếng kêu gọi mọi người Việt Nam ở trong và ngoài nước "không dùng hàng hoá của Trung Quốc". Pháp Sư Giác Đức nhấn mạnh: tẩy chay hàng hoá của Trung Cộng, cho đến khi nào Bắc Kinh từ bỏ hẳn mộng xâm lược và chiếm nước ta như đã chiếm Tây Tạng và Tân Cương!
Hiện tại Tầu cộng đang bị ảnh
hưởng nặng nề bởi suy thoái kinh tế toàn cầu của năm 2009, xuất
cảng giảm mạnh, công nhân thất nghiệp ngày càng nhiều, nạn vỡ nợ địa
ốc đang âm ỉ bùng nổ, các phong trào đối kháng của người Tây
Tạng, Duy Ngô Nhĩ cũng như những sắc dân khác đã và đang làm Tầu
cộng lo lắng không ít.
Tổng kết cuối năm 2009 của họ
là tăng trưởng trên 8%, thực tế là nhà cầm quyền đã chi tiền rất
nhiều vào tín dụng và chi tiêu ngân sách, nhưng liệu họ sẽ chịu đựng
được tới bao lâu, đó là xem quyết tâm của tộc Việt chúng ta tới
mức nào qua việc tẩy chay và kêu gọi người ngoại quốc cùng ta tẩy
chay hàng hóa made in china. Chúng ta cũng báo động cho họ biết về
dã tâm xâm lăng toàn thế giới của Tầu cộng qua nhiều phương tiện khác nhau.
Công việc nêu trên ai ai đều
có thể thực hiện được. Đứng trước sự tồn vong của tộc Việt, người
Việt Nam không cộng sản và người Việt Nam cộng sản đã có chung một
kẻ thù. Đó là tập đoàn An Nam đô hộ phủ ở Hà Nội và bạo quyền Tầu
cộng xâm lăng. Chúng ta cùng đánh vào kinh tế của họ là một thế
đánh chiến lược vô cùng hệ trọng, tức là đánh vào ý chí của kẻ
xâm lược. Không tiền, không phương tiện, thử hỏi họ còn dám xâm
lăng Việt Nam nữa hay không? Thế đánh rất nhẹ nhàng và đơn giản
nhưng vô cùng hiệu quả, đó là chiêu thức "dĩ bỉ chi đạo hoàn chi bỉ thân".
Làm được điều này chúng ta đã thể hiện tinh thần
Đem Đại Nghĩa Để Thắng Hung Tàn
Lấy Chí Nhân Mà Thay Cường Bạo
Trúc Lâm Lê An Bình biên khảo, Trúc Lâm Nguyễn Việt Phúc Lộc hiệu đính
