Suy Nghĩ Nhân Việc Tĩnh Tâm Và Thuyên Chuyển Linh Mục Tại Tổng Giáo Phận Hà Nội
Nhuệ Hà
Từ ngày 14 đến 19 tháng 11, các linh mục Hà
Nội tĩnh tâm năm tại Tòa TGM Hà Nội. Năm nay vị giảng thuyết là giám mục Phêrô
Nguyễn Văn Khảm, GM Phụ tá TGP TP Saigon.* (*Người chuyển bài bỏ tên cáo già
Hồ.)
Năm nay vị giảng thuyết mời gọi các linh mục suy
gẫm về “những cám dỗ trong việc thi hành thừa tác vụ của mình” và ngài còn nhấn
mạnh rằng “đây không phải là những cơn cám dỗ về đời sống đạo đức cá nhân,
nhưng là những cơn cám dỗ về đường lối thi hành sứ vụ cứu thế”.
Lời thuyết giáo của vị giảng thuyết có ý cảnh báo những
việc làm của các anh em linh mục Hà Nội đang dấn thân cho công lý và sự thật,
là một kiểu “tham vọng quyền lực”. Tuy nhiên, thực tế, những vị linh
mục ấy chả nhận được quyền chức bổng lộc gì trong đạo ngoài đời, đang khi những
người khác thì được đủ cả hai và lại còn được nói nữa!
Vị giảng thuyết cũng nói đến một vấn đề “hiệp nhất”, một
vấn đề nóng bỏng tại TGP Hà Nội hiện nay- ngài nói linh mục là người phục vụ sự
hiệp nhất trong Giáo Hội và rằng “sự hiệp nhất này phải từ trên đi xuống” mà cụ
thể là cần kiến tạo mối hiệp thông với Thiên Chúa qua mối hiệp thông với giám
mục…”.
Đấy là những tư tưởng quen thuộc với các linh mục như
những bài giáo lý vỡ lòng, nhưng khi vị giảng thuyết nói thế tức là ngầm bên
dưới có vấn đề không bình thường trong tương quan giám mục-linh mục-giáo dân.
Vâng chúng tôi vẫn hiệp nhất với đức giám mục của mình theo quy định của giáo
luật trong tinh thần siêu nhiên. Dù là đau đớn, nhưng đấy là thập giá
chúng tôi phải qua, chúng tôi biết rằng “bây giờ cứ thế đã..”
Tuy nhiên, chúng tôi hiểu cần hơn hết là hiệp nhất
với Chúa và với những người khố khổ trong xã hội một cách cụ thể là thi hành
những lời Chúa dạy trong Tin mừng. Làm sao chúng tôi có thể theo Đức Giám
Mục làm bạn với thế lực sự ác đang chống phá GH và bách hại giáo dân? Làm
sao chúng tôi có thể theo Đức Giám Mục im tiếng khi các linh mục, giáo dân đang
bị xỉ nhục và tấn công?
Tôi nhớ thời các Đức Giám Mục trước đây, các ngài chả
nói, các ngài chỉ làm, thấy người bị hại ngài đi thăm, thấy ngài bị oan, ngài
lên tiếng… Lập tức sự hiệp nhất được thể hiện. Giám mục, linh mục và giáo dân
một lòng một ý, cùng sống, cùng chết cho nhau. Chiên của ta thì nghe tiếng ta,
ta biết chúng và chúng biết ta. Ngài là chủ chăn thật sự chứ không phải chỉ có
cái danh “chủ chăn”. Thời ấy, khó khăn thật, nhưng giáo phận hiệp nhất dường
nào!
Còn chuyện xây dựng giáo phận: ĐGM có muốn anh em linh
mục thực sự là các cộng tác viên của mình không? Có coi giáo phận này là gia
đình của ngài nơi ngài đồng sinh đồng tử không? Bao nhiêu lần những linh mục có
bản lĩnh, dám ăn dám nói lên tiếng, thì ngài tìm cách gạt đi, không cho ăn nói
hay ngài vui mừng tuyên bố là hết giờ để cho “chìm xuồng” các vấn đề không bình
thường mà anh em linh mục muốn giải quyết? Những tiếng nói trung thực, thẳng
thắn phát xuất từ trái tim có được ngài lắng nghe? Những vấn đề nóng bỏng của
giáo phận ngài có dám đối diện để giải quyết? Những sự lạm dụng chức quyền của
Cha Chánh Văn phòng và Cha Quản lý Tổng giáo phận trong việc tuyển sinh, đào
tạo chủng sinh, linh mục có được ngài quan tâm, hai hai vị ấy như hai cánh tay
của ngài trong Tòa Giám Mục cùng ngài chuyên quyền, độc đoán làm hại trước mắt
đến các anh em tu sinh, chủng sinh và các linh mục và giáo dân? Tòa Giám Mục có
còn là Nhà Chung và anh em có còn muốn về?
Kết thúc ngày tĩnh tâm là thông báo thuyên chuyển linh
mục. Mười bẩy (17) linh mục sẽ thuyên chuyển trong đợt này.
ĐGM có thể thuyên chuyển. Lý do thì chả thiếu. ĐGM nói
rằng thuyên chuyển “vì lợi ích đức tin, đáp ứng nhu cầu của Giáo Hội, và đặc
biệt là vì lợi ích của anh em được thuyên chuyển”.
Nghe sao mà khôi hài, chua chát và giả dối! Chỉ có
người vô liêm sỉ mới dám bảo rằng đấy là sự thật!
Tôi biết thực sự có những đấng già cả, thuộc hàng niên
trưởng trong TGP, các đấng mới đổi xứ chưa được 5 năm, từng phụ trách hàng chục
giáo xứ một lúc, sau nhiều thập niên phục vụ trong những hoàn cảnh hết sức khó
khăn, nay các ngài muốn về hưu hơn là muốn bị thueyern chuyển.
Tôi biết thật sự nếu mà nói là vì lợi ích của Tổng Giáo
Phận, trong hoàn cảnh nhiễu nhương, lòng người đang ly tán, giáo phận đang chia
rẽ, tâm trạng đang hoang mang dạo động, giáo phận đang phải đối diện với nhiều
vấn đề như hiện nay, thì việc cần thiết hơn hết là để các linh mục được
tại vị, chứ không phải là thuyên chuyển các ngài.
Tôi biết cuộc thuyên chuyển có ý nhắm vào các linh mục
có bản lĩnh đang dấn thân cho công lý sự thật. Đặc biệt là các linh mục sau
đây:
1. Cha Vinh sơn Nguyễn Văn Xuyên, niên trưởng Linh mục
Đoàn Hà Nội, từ Phú Đa Hà Nam về giáo xứ Đại Ơn, Hà Tây, cách xa quốc lộ
1.
2. Cha Antôn Trịnh Duy Công, đang giúp giáo phận Lạng
Sơn ở vùng biên giới, về làm phó xứ Bút Đông, một giáo xứ thuần nông tại
tỉnh tại Hà Nam, cách xa quốc lộ 1.
3. Cha Giuse Bùi Anh Cường, từ thành phố Nam Định, về
phụ trách giáo xứ Đồng Gianh, một giáo xứ bé nhỏ, nơi cộng sản cực đoan
thì nhiều mà giáo dân thì ít, thuộc tỉnh Hòa Bình, vùng khó khăn nhất của giáo
phận, cách xa quốc lộ 1.
4. Cha Giuse Nguyễn An Khang, sẽ chuyển khỏi Kẻ Báng
(Xuân Bảng), nơi có nhiều thánh tử đạo và là một trung tâm lớn xưa nay của vùng
Nam Định, thuộc giáo phận Hà Nội, về làm chính xứ Kẻ Đầm, một giáo xứ hẻo
lánh tại Hà Nam, cách xa quốc lộ 1.
5. Cha Giacôbê Nguyễn Văn Lý, Quản hạt Hà Nội,
Chính xứ Hàm Long, thì bị thuyên chuyển về giáo xứ Đạo Truyền, một giáo xứ nông
thôn, hẻo lánh, xa xôi của tỉnh Hà Nam, cách xa quốc lộ 1.
Người ta thấy những linh mục có tiếng nói, có bản
lĩnh, đều phải chuyển đi khỏi các trung tâm quan trọng của giáo phận tại nội
thành Hà Nội và nội thành Nam Định, cũng như tại các giáo xứ đông dân và có
tinh thần bất khuất từ nhiều thế kỷ như Phú Đa, Hà Nam và Kẻ Báng, Nam Định.
Người ta thấy rằng không ai trong số các linh mục có bản
lĩnh, có tiếng nói bất khuất, dám thẳng thẳn và can đảm rao giảng lời Chúa,
được thuyên chuyển về nội thành Hà Nội hay nội thành Nam Định, là những trung
tâm có ảnh hưởng lớn trong giáo phận và trên đất nước, trái lại toàn bộ các vị
phải đi các tỉnh xa là Hà Nam và Hòa Bình.
Người ta thấy nếu như không phải là người dám đấu tranh
cho công lý và sự thật thì cha Trịnh Duy Công, một người giảng dạy trung
thực lời Chúa và giảng dạy rất hấp dẫn, đã được làm chính xứ như các cha khác
cùng lớp, dù ngài đã phải vất vả hơn các anh em khác là đi phục vụ ở vùng
biên giới Lạng Sơn trong những năm qua.
Người ta thấy nếu không phải là người mạnh mẽ giảng dạy
trung thực lời Chúa, thì một người có bản lĩnh và có lòng nhiệt thành tông đồ,
lại có trình độ như cha Bùi Anh Cường, sẽ về một nơi thích hợp hơn là đến Đồng
Gianh, một giáo xứ bé nhỏ của người Mường mới hồi sinh mấy năm nay.
Người ta thấy, nếu không phải là người mạnh mẽ lên tiếng
đấu tranh cho công lý và sự thật, thì cha Nguyễn Văn Xuyên, niên trưởng
linh mục Đoàn Hà Nội, đang ở Phú Đa, chưa đầy 5 năm, nếu phải chuyển, sẽ xứng
đáng chuyển về Hà Nội làm chính xứ Hàm Long hơn bất cứ linh mục nào.
Người ta thấy rõ là cuộc thuyên chuyển có ý đưa các cha
trên đây về những nơi mà tiếng nói và việc làm của các ngài có thể bị giới hạn
nhất. Vì các ngài là những mục tử chân thật, là những người dám hy sinh bảo vệ
đoàn chiên nên các ngài đã phải thiệt thân. Thiệt đơn thiệt kép, chưa kể còn bị
kết án thêm khi có giáo dân đến Tòa Giám Mục khiếu nại.
(Hôm nay tôi nghe Đức Tổng Giám Mục trách cha Nguyễn Văn
Lý đã tổ chức cho giáo dân lên Tòa Giám Mục kiến nghị cho cha Lý ở lại Hàm
Long. Tôi thấy khổ thân thêm cho cha Lý và thấy buồn thêm cho bề trên giáo phận
đã không hiểu bề dưới của mình mà lại chỉ nhìn sự việc theo con mắt thế gian!
Ai ở Hà Nội thì biết đời nào các linh mục Hà Nội có bản lĩnh kia lại đi nhờ giáo
dân kiến nghị quyền lợi cho mình bao giờ!)
Người ta thấy dường như cuộc thuyên chuyển có ý nhắm vào
cha Giacobe Nguyễn Văn Lý, Chính xứ Hàm Long và quản hạt Hà Nội, từ thời Đức
TGM Ngô Quang Kiệt. Ai cũng biết ngài là đối tượng sẽ bị chuyển khỏi Hà Nội
ngay khi Đức cha Phê rô Nguyễn Văn Nhơn và Hà Nội tháng 4 năm 2010.
Khi ấy Đức Tân TGM đã có kế sách chuyển cha Nguyễn Văn
Lý đi khỏi Hà Nội cùng cha Vũ Văn Ruẫn để cha Nguyễn Khắc Quế, một người thân
chính quyền và đẹp lòng Đức Tân TGM Nguyễn Văn Nhơn về làm chính xứ Hàm Long,
nhưng cuối cùng thì dự định bất thành, vì gặp sự phản kháng và hơn nữa công
nhiên mà nói khi ấy cha Lý cũng mới về Hàm Long được hơn 3 năm.
Tôi đau buồn để nói rằng sự thuyên chuyển ấy nhằm làm
đẹp lòng nhà nước hơn là đẹp lòng giáo dân, linh mục, và đặc biệt là không làm
lợi ích cho Giáo Hội.
Tôi đau buồn vì thấy rằng sự thuyên chuyển ấy gây xáo
trộn cho giáo phận và thiệt hại cho giáo phận hơn là mang lại sự bình an, hiệp
nhất và ích lợi.
Tôi đau buồn vì thấy rằng những tiếng nói bất khuất,
những anh em linh mục đã can đảm và hy sinh phục vụ giáo phận, lại phải tiếp
tục bị chịu sự đọa đày và trả thù nào đó của các đấng bề trên.
Tôi đau buồn vì thấy rằng: các bề trên ra lệnh thuyên
chuyển nếu không phải vì để làm đẹp lòng nhà nước, thì ít nhất các linh mục bị
chuyển cũng là những người không có quan điểm và lập trường mục vụ giống mình.
Tôi biết bây giờ thì Đức TGM Nguyễn Văn Nhơn và cha
Chánh Văn phòng-Chưởng ấn TGM Phạm Hùng đang hý hửng và đang có tâm trạng là
dẹp bỏ được những cái gai tại những nơi cần dẹp.
Tôi biết cùng với ngài là công an, cán bộ của thành phố
Hà Nội và Nam Định, họ đang vui mừng cùng một nỗi vui với Đức TGM Nguyễn Văn
Nhơn và cha Chánh Văn phòng Phạm Hùng. Cái sự hỷ hửng của công an thể hiện ra
mặt khi họ xuất hiện ở Tòa Giám Mục Hà Nội khi giáo dân lên kiến nghị cho cha
Lý ở lại.
Phải chăng các vị bề trên trong đạo và quan chức ngoài
đời kia tưởng như thế là bịt miệng được những tiếng nói và những hành động bất
khuất, can trường đấu tranh cho sự thật? Và khi làm như thế thì sẽ không có
người hậu thuẫn cho Thái Hà hoặc cùng Thái Hà làm chứng cho công lý và sự thật?
Các vị tưởng như thế thì giáo hội sẽ “bình an” và sẽ sống hài hòa tốt đạo
đẹp đời theo ý các vị?
Tôi tin rằng sự bình an chỉ có khi tự do, công lý, sự
thật và nhân phẩm được tôn trọng. Ở đâu cũng có ít nhiều những người bán rẻ
lương tri của mình, nhưng Chúa Thánh Thần vẫn đang tác động để có nhiều mục tử
và giáo dân chân chính, sẵn sàng dấn thân cho công lý và sự thật, sẵn sàng hy
sinh bảo vệ Giáo Hội và xây dựng xã hội. Càng ngày càng có nhiều giáo dân hơn
trưởng thành, ý thức về vai trò và vị trí của mình trong Giáo Hội và xã hội.
Người có suy nghĩ và có cảm thức đức tin bình thường
trong hoàn cảnh TGP Hà Nội hiện nay, trong vị thế của Đức cha Phêrô Nguyễn Văn
Nhơn hiện nay, có nên thuyên chuyển các linh mục không? Việc thuyên chuyển ấy
có lợi cho giáo hội không? Rõ ràng là không? Thế nhưng tại sao ngài vẫn chuyển?
Thật là khó hiểu! Xin ngài
Tôi không dám nghĩ đấy là một phần của bản hợp đồng ngài
có đối với nhà nước khi ngài được chuyển về làm Tổng Giám Mục Hà Nội, nhưng tôi
thiển nghĩ có lẽ TGP Hà Nội nói riêng cũng như Giáo Hội và xã hội Việt Nam nói
chung đang đi vào cái giai đoạn suy thoái tận cùng, thối nát tận cùng trước khi
ló dạng một cái gì mới mẻ mang lại hy vọng và sự sống cho con người. Nó phải đi
hết cái hành trình có tính quy luật của nó. Đang đà xuống, cứ xuống đến tận
cùng, trước khi đi lên.
Khi Đức cha Nguyễn Văn Nhơn về làm Tổng Giám Mục Hà Nội,
người ta nghĩ rằng sẽ tốt hơn cho Giáo Hội Việt Nam
và Tổng Giáo Phận Hà Nội sẽ “bình an” hơn. Thực tế ra sao thì mọi người đã thấy
và có lẽ chính Đức Cha cũng thấy mà hậu quả là bệnh đau dạ dày xuất hiện nơi
ngài. Đợt này, khi thuyên chuyển các linh mục, Đức cha cũng lại đưa ra cái lý
do “vì lợi ích đức tin, vì lợi ích của anh em được thuyên chuyển”. Nhưng
kinh nghiệm cho người ta thấy rằng trước mắt sau cuộc thuyên chuyển này, nhà
cầm quyền sẽ lại hung hăng hơn nữa với giáo dân, tu sĩ linh mục và quyền lợi
của Giáo Hội ở các nơi sẽ lại bị thiệt hại thêm nữa. Thái Hà và giáo dân liên
kết với Thái Hà có thể sẽ phải vác thập giá nặng hơn thay cho Tổng Giáo
Phận Hà Nội trong dịp này./.
Nhuệ Hà
25/12/2011

