Tập Truyện:
Huỳnh Mai St.8872
Bh Dạ Lệ Huỳnh
August 23,2011
3:13 PM

Không biết bắt đầu từ đâu để kể lại chuyện đời của một người lính già trên
chiếc xe xích lô trong bối cảnh quê hương tàn rồi chinh chiến..!
Sau biến cố lịch sử 30-4-1975 nhà nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam
khuyến khích và cổ động người dân thành phố đi xây dựng vùng kinh tế mới để cải
tạo lương thực cho người dân khi quê hương vừa mới “ Giải phóng...”Cũng như hầu
hết các Sĩ Quan, quân, dân, cán, chánh chế độ Sàigon được lệnh tập trung cải
tạo của Quân Quản Sàigon trong thời gian ngắn 10 ngày cho đến 01 tháng, tùy
theo cấp bậc trong quân đội mà họ đã tham gia chính quyền Sàigon, hầu có điều
kiện và tư tưởng tư duy nhận thức và bắt kịp nhiệp sống đổi mới, gia nhập Xã
Hội Chủ Nghĩa-XHCNVN- sau khi gia nhập quyền công dân xã hội mới này...
Bác Thọ là người Sĩ Quan đồng ngũ Cải Tạo rất tốt và lao động cũng tốt, nên
được chính phủ Cách mạng “Khoan hồng”cho trở về xum hợp gia đình sớm các bạn
cùng trại. Vì cải tạo dưới 3 năm, chỉ mới được 2 năm 11 tháng 24 ngày nếu tính
tới Noel và tết tây mới đủ 3 năm để đủ tiêu chuẩn tù cải tạo của Cộng Sản thì
Mỹ mới chịu chấp nhận rước đi theo diện tị nạn H.O{Humainright-Object]...
Như vậy bác Thọ cùng số anh em cải tạo khác ra trại sớm đều bị Mỹ đồng minh
bỏ rơi thêm một lần nữa!. Nhưng bác vẫn không lấy làm buồn và sẵn sàng nhận lấy
hậu quả trách nhiệm mà mình đã gây ra với dân với nước mà phía Cách Mạng gọi là
kẻ thù tay sai “Mỹ- Ngụy” hay Ngụy Quân, NgụyNguyền. Sự nhục nhã nầy có ai biết
và ai hay!?...
Vì bổn phận và trách nhiệm của một người công dân Xã Hội mới với sự khuyến
khích của chính quyền địa phương thành phố phường khóm...nên bác theo vợ con
khăn gói gia đình và giao nhà ở trong trại khu gia binh lại cho chính quyền địa
phương cùng vợ con và nồi niêu xoong chảo ra đi xây dựng vùng kinh tế mới để
xây dựng lại đời mới theo tiếng gọi quê hương XHCN.
Sau được chính quyền phường-khóm địa phương giải phóng Quận 10 Tp/HCM kêu
lên hợp liên tổ trong khu vực thành một hội đồng nhân dân, như một tòa án để
cứu xét phục hồi quyền công dân cho đám “Ngụy Quân, Ngụy quyền”học tập cải tạo
mới về. Nơi đây khác với cuộc đấu tố thời cải cách ruộng đất nắm 1954 ngoài
Bắc. Họ là cán bộ Cộng sản nằm vùng chính quyền địa phương chủ trì phiên xử
trong hội đồng tòa án nhân dân này bắt anh em cải tạo chúng tôi phải tự thú kê
khai những hành động làm tay sai cho đế quốc Mỹ; giết hại đồng bào, o ép biểu
tình và chống lại nhân dân chống Mỹ giải phóng dân tộc v.v. Họ là kẻ chiến
thắng nhờ sự ủng hộ đồng tình của nhân dân Sài gòn/Miền Nam nằm vùng và nuôi
dưởng bao che cho Việt Cộng theo lời xúi giục của chúng, nên có ngày nhục nhả
hôm nay của anh em cải tại chiến sĩ VNCH một đời chiến đấu vì dân, vì nước, nay
bị Việt Cộng sĩ nhục là kẻ phản Quốc trước bà con khu phố mình ở! Thì nổi nhục
này nào ai biết chăng trước sự im lặng của đồng bào khu phố mình đang sống.Vì
vậy nên phải khăn gói ra đi vùng kinh tế mới để tránh nhục này. Thà chết sướng
hơn! Để tỏ lòng căm phẩm và khí tiết của một người quân nhân chiến sĩ VNCH
trong buổi hợp khu phố này có anh sĩ quan cải tạo nhà ở sát vách nơi hội trường
xét xử cải tạo phục hồi quyền công dân, anh ta ném đá trên mái tole hội trường
ầm ầm…làm cắt đứt những lời tự thú không có thật do ép buộc của Việt Công nằm
vùng khu phố để được người dân biểu quyết cho phục hồi quyền công dân thì
mới đuợc cán bộ VC địa phương cấp quyền công dân. Tiếng ném đá ầm…ầm! át cả
tiếng sĩ nhục đê hèn này, cam tâm làm nô lệ cộng sản chung cùng người dân bị
Cộng Sản đánh lừa vào thiên dàng Xã Nghĩa Cộng sản. Riêng số phận của chiến hữu
cải tạo chúng tôi bị các Cờ Đỏ/30 dân phòng lùng xục ví bắt và trở về báo cáo
thủ trưởng hội đồng nhân dân là bọn phản động sơ xét xử của nhân dân nên nhảy
từ trên cao mái nhà xuống đất Tự Tử chết rồi!...Anh em Cải Tạo chúng tôi có mặt
trong hội trường xét xử chỉ biết xót xa, ngậm ngùi cho một khí tiết anh hùng
của người lính VNCH và cảm thấy xấu hổ khi cầm lấy tờ giấy sĩ nhục quyền công
dân của kẻ thù cộng Sản cấp cho. Tại sao nhục nhã đến vậy!? Phải chăng vì gia
đình vợ con phải nhục nhả. Hay kỳ vọng vào sự phục hồi Tự Do dân tộc mà tổ quốc
thiêng liêng vinh dự giao phó trách nhiệm cho chiến sĩ VNCH!.
Suốt mấy năm trời cật lực lao động cả vợ chồng con cái nơi vùng kinh tế mới,
cũng không đem lại cho mãnh đất mầu mỡ xinh tươi hơn lên...Thảo nào người dân vùng
nầy bỏ đất ra đi cũng vì nơi nầy đồng khô cỏ cháy,đất mặn phèn chua, đất cày
lên sỏi đá, cỏ cây còi cọc không mọc nổi. Rắn rít, bò cạp, muỗi rừng, đỉa -vắt lềnh
khênh làm vợ con tôi khóc rắm ra rắm rức than khổ đời! cho vợ con “Lính Ngụy”
nơi mãnh đất không nuôi nổi cuộc sống con người!?...làm bác Thọ buồn mà không
nói ra thân phận người lính chiến bại không bảo vệ được cuộc sống vợ con trong
cái xã hội lấy sức người “Cày lên sòi đá thành cơm”…Nơi đây là mãnh đất vun
thân-Vùng Kinh Tế Mới- cho những mãnh đời cô thân thất thế từ thành phố ra đi
cải tạo lao động theo chính sách của người Cộng Sản”Giải phóng Miền Nam”để
tránh ngồi mát ăn bát vàng, hay sự trả thù theo lý tưởng Cộng Sản với Dân-Quân
Cán Chính Miền Nam!?
Thơ,
Cánh Đồng Tha Phương!
Huỳnh Mai St.8872
Bh.Dạ Lệ Huynh
Từ cõi chết trở về trong căm lặng!
Người thân không đón xóm giềng ngẩn ngơ,
Một màu đỏ thắm con tim băng giá,
Lạc lỏng quê hương không chút tình người,
Vinh quang kẻ thắng người tù sỉ nhục!?
Nhìn nhau ứa lệ ngập lòng thương đau,
Cải Tạo-Ngụy Dân…chung đường rẻ lối,
Chuồng nhỏ chuồng to cũng chỉ là chuồng!?
***
Khi xưa tình nghĩa tối đèn tắt lửa!
Ngày nay cháy lửa đèn lòng tối thui,
Gia Binh trại lính…về trong cải tạo!
Cờ đỏ sao vàng che khuất nhà xưa,
Nằm vùng phục kích người đi kinh tế,
Thế chỗ nhà dân Cộng Sản chiếm nhà,
Gồng gánh nhau đi chân rung bụng đói,
Chân trời hoang phế cánh đồng tha phương,
***
Trong trại ngoài tù buồn sao lên mắt!
Đưa tiễn người đi theo diện HO
Bạn tù chiến đấu phục hồi danh dự,
Bỏ lại mình tôi một chút tình khờ!
Trách chi quê hương còn sầu hận quốc,
Cùng nhau ẩm hận suối nguồn núi song
Mai-kia hòa bình quê hương trở lại,
Đồng xanh phủ mộ bạt ngàng lãng quên!
***
Nhìn trăng soi dõi hồn theo lối nhỏ!
Tìm về trận chiến những hố hầm hoang,
Ta biết cỏ cây còn hơn bom dạn,
Dáng đứng ngả nghiêng vết đạn bom cày,
Ta đi tìm lại trăng thề nữa mãnh,
Đường trăng lối nhỏ đủ mãnh trăng soi,
Đồng hoang rực rở trăng vàng lúa chin,
Tha hương rạng rở hẹn một ngày về…!
Huỳnh Mai
Mùa trăng Kinh tế
Mới}

