Triệu trái tim thổn thức trước bé gái 3 tuổi lấy thân mình che chở em trai
Phan văn Phước
1. Lời giới thiệu:
Kính thưa quý Vị Độc Giả,
Dù biết rằng nhiều người đã đọc bài viết về em bé mới ba (3) tuổi làm ''bia đỡ
ong chích'' để cứu em trai, tôi vẫn xin giới thiệu đến quý Vị tấm gương ''quên
mình'' ấy và, sau bài viết, tôi xin nêu cảm tưởng về em và xin ''mách'' cùng
quý Vị phương thuốc trị độc rất hữu hiệu ngay tại chỗ.
2. BÀI VIẾT:
“Một đứa trẻ 3 tuổi có thể
hi sinh thân mình cứu sống người khác hay không?” Hết hoài nghi, ngạc nhiên,
bàng hoàng là nước mắt rơi khi người ta biết câu chuyện ngỡ như đùa này lại là
câu chuyện thương tâm có thật. 21h ngày 23/12/2011, khi trái tim bé gái 3 tuổi
Đặng Ngọc Minh Tâm (ngụ thị trấn Long Hải, huyện Long Điền, Bà Rịa – Vũng Tàu)
đập những nhịp cuối cùng sau khi lấy thân mình che thân em trai chịu đựng nọc
độc đàn ong dữ tấn công, nhiều người để tang em trong lòng bằng cách gọi đó là
khoảnh khắc “thiên sứ bay về trời”.
Di ảnh cháu Đặng Ngọc Thanh Tâm. Hình: bee.net.vn
“Ong bu con tôi
vàng cả đầu”
Bốn ngày sau khi xảy ra
sự việc, chúng tôi tìm đến Bệnh viện Nhi Đồng II (Tp Hồ Chí Minh) khi bé trai
được chị hi sinh thân mình cứu sống đã dần bình phục, đang ở phòng cách ly.
Người mẹ tên Lê Thị Hồng
Chi thuật lại, 12h45’ ngày 23/12 chị chuẩn bị chở con gái đầu lòng chín tuổi đi
học. Hai đứa con nhỏ còn lại là bé Đặng Ngọc Minh Tâm (SN 10/2/2009, con gái thứ hai) và Đặng Tấn Đạt (SN 6/1/2011, con trai út) thì đang ở nhà. Như thường lệ, đó cũng là giờ
bé Minh Tâm đến nhà trẻ và bà mẹ hỏi: “Minh Tâm có đi học không, má cùng chở
đi”. Mọi ngày Tâm rất thích đến nhà trẻ, nhưng trưa hôm đó bé bảo mẹ “Má cứ chở
chị đi học, con ở nhà đưa võng cho em”.
Buổi trưa hôm đó, khu
vực mất điện nên bà mẹ bồng đứa con trai út ra nằm võng dưới gốc cây trâm cho
bé ngủ. Bà mẹ cũng vô tư để bé gái 3 tuổi ở nhà trông chừng em vì chị dự định
chỉ đi về trong vòng hơn 10 phút, nghĩ trong khoảng thời gian đó sẽ không có gì
bất thường.
Hơn nữa, trong nhà cũng
chẳng còn ai có thể trông đứa con út, ngoài đứa con gái 3 tuổi từ khi có em đã
rất “ra dáng” bà chị, thường xuyên giúp mẹ coi em ngủ, khi nào em khóc thì kêu
mẹ. Đã từng nhiều lần thấy con gái trông em khá “đảm đang” nên chị yên tâm để
bé Tâm ở nhà trông em. Trước khi đi, chị dặn bé “Má chở chị đi học, con ở nhà
đưa võng cho em nha”. Tâm “Dạ” rất to rồi lon ton chạy đến bên võng của em.
Bà mẹ vừa ra khỏi nhà
được vài phút thì một con gió lớn vô tình ào đến. Chiếc tổ ong vò vẽ lớn trên
cây trâm bất ngờ vỡ ra, rơi xuống đất ngay bên hai chị em, hàng trăm con ong
độc bay tán loạn….
Đưa con lớn tới trường,
đang trên đường về, còn cách nhà chưa tới 100m thì chị Chi nghe thấy hàng xóm
thúc giục “Về nhanh đi, nghe bé Tâm khóc đó”. Chị nghĩ có lẽ hàng xóm nghe
nhầm, có thể con út mình ngủ dậy không thấy mẹ nên khóc chứ làm chị có chuyện
con gái mình “ra dáng” thế lại khóc nhè?
Chị đã nhầm. “Khi đó
thằng Đạt thì nửa người dưới đất nửa người trên võng. Con Tâm thì vừa khóc vừa
la “Đau quá! Đau quá má ơi!”. Nhìn xa tưởng thằng bé bị ngã khỏi võng, tôi lao
tới nhưng trước mắt tôi là một cảnh tượng khủng khiếp, hàng trăm con ong vò vẽ
đang bu kín những đứa con tôi. Bé Tâm lấy cả người che cho em nên trên đầu nó
ong bu đến vàng cả đầu”, chị Chi thuật lại.
Thấy ong rơi và định bế
em đi nhưng không đủ sức, cô bé 3 tuổi đã lấy thân mình ấp lên đứa em, kiên
cường ôm chặt lấy em mà không thoát thân bỏ em dù bị đàn ong dữ tấn công. Bà mẹ
vội vàng hai tay bế hai đứa con chạy trốn đàn ong.
Thấy các con khắp người
đầy vết ong châm, chị Chi bế con chạy sang nhờ hàng xóm trợ giúp. Mọi người
nháo nhác khi thấy mắt cả hai bé đều trĩu nặng thiu thiu trong trạng thái bất
tỉnh nên lập tức đưa vào bệnh viện thị xã Bà Rịa vào lúc 1h30 phút chiều 23/12.
Bệnh viện này ghi nhận bé Tâm bị 46 vết ong đốt chủ yếu ở đầu và lưng, bé Đạt bị
gần 30 vết chủ yếu là ở tay, xác định ban đầu hai bé bị nhiễm độc nặng. Sau khi
được truyền dịch, bé Tâm đã có vẻ tỉnh táo hơn, có thể mở mắt nói chuyện rồi
đòi uống sữa.
Tấm ảnh thờ nhòe
nhoẹt
Khoảng bốn tiếng đồng hồ
sau khi sự việc xảy ra, cả hai bé bắt đầu có những triệu chứng xấu hơn trước,
trong đó bé Tâm nặng hơn khi liên tục ói và người chuyển màu tím tái. Bác sĩ
tại đây cho biết tình hình các bé rất nguy kịch và lúc này mới khuyên gia đình
nên chuyển các bé lên bệnh viện tuyến trên. Qua những thủ tục “hành chính” và
quãng đường gần 100km nêm đặc người xe giờ tan tầm, 21h hôm ấy xe cứu thương
mới lên gần tới nơi.
Chỉ còn cách bệnh viện
Nhi Đồng 2 khoảng 15 phút chạy xe, bé Tâm chợt mở mắt. Bà mẹ nước mắt lưng
tròng nắm tay con gái động viên “Con cố lên nhé, mau khỏe rồi mẹ may quần áo
đẹp cho con đi dự tiệc đám cưới”.
Cô bé 3 tuổi chỉ thốt
được một câu cuối cùng “Mẹ ơi!” rồi lịm đi trên chiếc xe cứu thương đang hú còi
tăng ga hối hả lao đi. Không còn kịp nữa, thiên sứ dũng cảm bay về trời ngay
trước cửa bệnh viện; hơi thở của bé gái dũng cảm đã tắt sau tám tiếng đồng hồ
chống chọi với những cơn đau từ đàn ong độc ác.
Con gái đã mất, con trai
còn lại đang trong cơn nguy kịch, bà mẹ để em gái lại viện để chăm bé Đạt, còn
chị ôm xác con gái về nhà chôn cất. “Minh Tâm sinh ra đã rất dễ thương, da
trắng, mũi cao, mắt to đen láy. Nó mới 3 tuổi mà rất ngoan, líu lo hát suốt
ngày, mọi người xung quanh ai cũng quý, toàn đùa “mẹ cú sinh con công”. Hàng
xóm ai cũng quý nó, qua lại ôm nựng suốt ngày”, bà mẹ nghẹn ngào nhớ lại. “Hôm
đưa cháu về, hàng xóm đến quá trời, ai cũng xót xa. Người góp bao xi măng,
người góp gạch, người góp công, cả xóm góp sức xây mả cho bé”, bà mẹ nói tiếp
trong lúc những dòng nước mắt vẫn lăn dài trên má.
Lập bàn thờ cho con,
người mẹ nghèo mới nhớ ra từ khi được chào đời đến giờ, con gái mình chưa từng
một lần được chụp hình nên không có lấy một tấm hình làm di ảnh. “Hai vợ chồng
lấy nhau từ năm 2000, sau đó em sinh liền 3 đứa. Nội ở xa, ngoại còn vất vả,
không có ai phụ nên em phải ở nhà chăm con. Tất cả chi tiêu trong gia đình đều
trông vào công làm thợ sơn của chồng em. Ngày nào đi làm thì được 150 ngàn cho
cả nhà 5 miệng ăn. 3 đứa bé đang tuổi ăn tuổi lớn, em có tiền đâu để nghĩ đến
cho con đi chơi chụp hình bao giờ. Cứ tưởng là chẳng có ảnh thờ, may quá dì
cháu lục điện thoại mới thấy một tấm hình nhòe nhòe chụp từ bữa trước. Mấy hôm
trước dì mua cho bé bộ quần áo mới, thấy cháu mặc xinh mới chụp vào điện thoại,
giờ không ngờ hình ấy phải lấy làm thờ hình cháu”, lời bà mẹ kể lại khiến người
nghe không khỏi nhói lòng.
Trao vội cho chị ít quà
thăm hỏi là mấy lốc sữa tươi, chị Chi chợt mếu máo: “Minh Tâm thường thích uống
sữa này nhất, nhưng nhà em làm gì có điều kiện cho cháu uống thỏa thích, chỉ
hay cho uống sữa đặc ông thọ. Bé vẫn thường nói “con không thích sữa ông cụ,
thích sữa cô gái cơ”. Giờ bà con hàng xóm, mọi người gửi cho sữa quá trời thì
con lại không còn nữa con ơi”, bà mẹ ôm mặt nức nở.
3. CẢM TƯỞNG của
người giới thiệu:
Sự quên mình của em bé vừa nêu thật cảm động. Xin được
phép ''cùng buồn'' (condoléance) với Thân Sinh của em và xin cầu nguyện cho ông
bà đã sinh ra đứa con thông minh tuyệt vời, quả cảm. Ước gì hành động của em sẽ
là bài học Đạo Đức cho các nhi đồng Việt Nam để các em thấy trong mộng những việc tốt khác thay vì ''mơ
gặp bác Hồ'' theo kiểu Đảng CSVN tuyên truyền để nhồi sọ Tuổi Thơ chẳng biết gì
về chính trị.
Ước gì em ấy sẽ là tấm gương sáng ngời cho Quốc Dân
trước nạn Tàu xâm lăng Quê Hương Việt Nam.
Ước gì hành động cứu ''đồng bào'' (con chung một lòng
cha, một lòng mẹ) của em sẽ thức tỉnh được Đảng vốn tự hào là Lương Tri của
thời đại, là Đỉnh Cao của Trí Tuệ và Nhà Nước cộng sản Việt Nam bởi vì họ đang
bắt bớ đồng bào biểu tình chống CHỆT cướp Nước Nhà.
Ước gì các Vị Lãnh Đạo Tôn Giáo nói chung, nhất là Hội
Đồng Giám Mục Việt Nam biết noi gương em bé ba tuổi can trường để LIỀU MẠNG
SỐNG VÌ NGƯỜI MÌNH YÊU là chiên trong và ngoài Đàn.
Phải chăng, qua nghĩa cử của Nữ ANH HÙNG TÍ HON BA
TUỔI, Hồn Thiêng Sông Núi đang réo gọi: ''Đồng lòng cùng đi, hy sinh tiếc gì
thân sống! Vì tương lai Quốc Dân, cùng xông pha khói tên! Làm sao cho Nước Nam từ nay luôn vững bền...''
Em bé làm tôi tưởng nhớ đến Đức Tổng Điền, Đức Tổng
Ngô Quang Kiệt, Đức Cha Oanh, Đức Cha Thuyên, Đức Cha Trọng, Đức Cha Vũ Văn Thiên
(đã hiệp thông với gia đình Ông Đoàn Văn Vươn), Đại Lão Hòa Thượng Thích Quảng
Độ..., Cha Lý, Cha Lợi, Cha Giải... và nhất là Đức Cố Hồng Y Nguyễn Văn Thuận
mà Giáo Hội sẽ phong Thánh trong nay mai.
Cúi xin Chúa ban cho Hội Đồng GMVN Ơn can đảm như các
Thánh Tử Đạo VN.
Nếu muốn biết thêm vài
chi tiết khác, xin mời quý Vị vào Link dưới đây:
Bé 3 tuổi chết vì cứu em: Tâm sự đẫm nước mắt của người cha -
Be 3 tuoi chet vi cuu em: Tam su dam nuoc mat cua nguoi cha - VOV.VN
4. THUỐC TRỊ ĐỘC:
Ấy là rau lang. Xin nêu bằng chứng: Tôi nuôi chín con
gà giò. Chúng đã mọc gần đầy lông. Một hôm nọ, cả chín con đang giãy chết. Mẹ
vợ bảo: ''Má vừa thấy nó bươi nơi chỗ bà...đã chôn ruột cá nóc.'' Tôi liền giã
lá rau lang trong cối nhỏ, rồi thêm vào tí nước, nhờ vợ bách mỏ gà ra, bóp nước
rau vào. Năm con được sống sau khi (xin lỗi quý Vị) đi ra phân trắng như vôi.
Còn bốn con kia thì chết liền vì tôi không cho thuốc kịp.
Tôi đem kết quả ấy kể lại trong nhà. Chị ruột tôi đã
dùng thứ thuốc này để cứu người tự tử bằng ''mi-tốc'' trừ sâu rầy.
Một hôm kia, sau Thánh Lễ ngày thường, được ông nọ mời
đến nhà, tôi uống nước chè xanh rất đậm nên bị say mèm. Ông ta dìu tôi về. Mẹ
tôi nói: ''Sáng sớm, con uống rượu ở đâu mà say dữ vậy? Mạ để dành cho con dĩa
rau lang. Thôi, Mạ đưa con lên nhà trên nằm nghỉ, rồi pha thuốc giải cho con.''
Sợ mất lòng Mẹ, tôi bốc một nắm rau lang luộc, nhai ngấu nghiến và vịn vai Mẹ
để lên nhà trên. Vừa ngồi xuống giường, tôi thấy người không còn say nữa và
khỏe ra như có phép lạ. Thế là tôi xuống lại nhà dưới để ăn món rau mà Mẹ đã
dọn sẵn cho mình.
Nghe tôi kể về công dụng của rau lang, nhiều người
dùng nó để cứu mạng rất hiệu nghiệm. Chở người ngộ độc đến bệnh viện thì tử
thần sẽ gọi nạn nhân đi giữa đường mất tiêu.
Xin quý Vị dùng rau lang khi gặp người tự tử bằng
thuốc. Theo tôi nghĩ, không nên ăn khoai lang khi mình đang dùng thuốc tây vì
có thể khoai này sẽ làm mất tính hiệu nghiệm của thuốc.
Nay kính,
Phan văn Phước

